Nói thật ra có lẽ chuyện này giống một cơn gió.Một cơn gió không biết điều mà khiêu khích sự nhẫn nại của anh. Từ nhỏ điều đầu tiên anh được dạy không phải là những kiến thức địa lí hay toán học, đơn giản là cách kiềm chế và che giấu. Không được bộc lộ nỗi đau và sự hưng phấn, không được thể hiện cơn tức giận và bất bình. Tất cả phải che đi dưới một lớp mặt nạ mang tên sự điềm nhiên.Rất điềm nhiên, lãnh đạm, đứng trước cái gì cũng thờ ơ. Cũng vì không biết cách biểu lộ cảm xúc, thế nên anh không biết yêu.Cho tới năm mười chín tuổi, anh gặp người con gái đó.Lôi Dĩ Hằng...Một cô gái tươi trẻ như nắng, đôi mắt trong như những hạt mưa và nụ cười dễ chịu như cơn gió xuân vậy. Là cô gái đó khiến cho một kẻ tưởng như lãnh cảm như anh biết yêu, biết quan tâm, thắp sáng một ánh lửa từ sâu trong trái tim đã lạnh từ lâu.