MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐại Xà Vương, Buông Ta RaChương 1: TÂN NƯƠNG TẾ THẦN

Đại Xà Vương, Buông Ta Ra

Chương 1: TÂN NƯƠNG TẾ THẦN

950 từ · ~5 phút đọc

Thành phố M những ngày cuối thu bao phủ trong một bầu không khí u ám đến nghẹt thở. Tại vùng núi hẻo lánh phía Tây, người dân bản địa vẫn còn duy trì một hủ tục lạc hậu và tàn khốc: Cứ mỗi chu kỳ sáu mươi năm, khi huyết nguyệt xuất hiện trên đỉnh Thần Long, họ phải dâng tế một thiếu nữ thuần khiết cho "Đại Xà Vương" để đổi lấy sự bình yên cho vùng đất này.

Lâm Uyển, con gái thứ của gia đình họ Lâm danh giá nhưng đã sa sút, chính là vật hy sinh năm nay. Cha cô vì nợ nần chồng chất, mẹ kế vì muốn bảo vệ con gái ruột, họ đã nhẫn tâm chuốc thuốc mê, mặc cho cô bộ hỉ phục đỏ rực như máu, rồi đem bỏ lại trước cửa hang động bị nguyền rủa ngay khi mặt trời vừa khuất dạng.

"Ưm..."

Lâm Uyển lờ mờ tỉnh dậy, đầu óc đau nhức như có hàng ngàn mũi kim châm. Cảm giác đầu tiên chạm vào giác quan của cô là cái lạnh. Một cái lạnh thấu xương lan tỏa từ phiến đá dưới thân, thấm qua lớp vải lụa mỏng manh của bộ đồ cưới.

Cô run rẩy ngồi dậy, đôi mắt mở to nhìn quanh. Xung quanh là bóng tối đặc quánh, chỉ có ánh trăng đỏ quạch hắt vào cửa hang, rọi lên những vòng hoa trắng muốt dành cho người chết được đặt xung quanh mình.

"Cha... Mẹ... Có ai không?"

Tiếng gọi của cô nhỏ bé đến tội nghiệp, bị nuốt chửng bởi tiếng gió rít gào qua khe đá. Lâm Uyển muốn đứng lên chạy trốn, nhưng hai chân cô tê dại, hoàn toàn không có chút sức lực nào. Đúng lúc đó, một âm thanh kỳ quái vang lên từ phía sâu trong hang động.

Sột... sột... rắc...

Tiếng vảy cứng chà xát lên mặt đá vang lên đều đặn, mỗi lúc một gần. Lâm Uyển nín thở, trái tim trong lồng ngực đập liên hồi như muốn vỡ tung. Từ trong bóng tối đen ngòm, một đôi mắt khổng lồ đột ngột hiện ra.

Đó không phải là mắt người. Đó là một đôi đồng tử màu hổ phách dựng đứng, sáng quắc như hai ngọn lửa ma trắc, toát ra hơi thở của một loài dã thú đứng đầu chuỗi thức ăn.

Một cái đầu rắn đen bóng, to lớn như một chiếc xe tải nhỏ, từ từ vươn ra khỏi bóng tối. Những chiếc vảy đen lánh như kim cương phản chiếu ánh trăng đỏ, tạo nên một vẻ đẹp đầy tà ác và uy quyền. Con đại xà không vồ lấy cô ngay lập tức, nó chậm rãi uốn lượn thân mình khổng lồ, tạo thành một vòng tròn bao vây lấy cô gái nhỏ đang run rẩy ở giữa.

Lâm Uyển cảm nhận được hơi lạnh từ lớp vảy chạm vào tà áo cưới của mình. Cô muốn thét lên, nhưng cổ họng hoàn toàn tắc nghẹn. Con rắn vươn cao cổ, cái lưỡi đỏ rực thò ra, quẹt nhẹ qua làn da trắng ngần trên cổ cô, nơi mạch máu đang đập loạn xạ vì sợ hãi.

“Tân nương... của ta...”

Một giọng nói trầm đục, mang theo âm hưởng của kim loại va chạm trực tiếp vang lên trong đầu Lâm Uyển. Cô trợn tròn mắt. Con quái vật này... biết nói?

Ngay sau đó, một làn sương đen cuồn cuộn bao phủ lấy con đại xà. Trong nháy mắt, thân hình khổng lồ biến mất, thay vào đó là một nam nhân cao lớn hiện ra từ trong màn sương.

Hắn không mặc áo, để lộ lồng ngực vạm vỡ với những múi cơ săn chắc và những vết sẹo dài đầy dã tính. Khuôn mặt hắn đẹp đến mức nghẹt thở nhưng lại mang vẻ lạnh lùng, tàn nhẫn của kẻ thống trị. Đôi mắt hổ phách ấy vẫn khóa chặt lấy Lâm Uyển, đầy vẻ chiếm hữu.

Nam nhân tiến lại gần, đôi bàn tay to lớn, lạnh lẽo đột ngột bóp chặt lấy eo cô, kéo mạnh cô vào lòng. Sự va chạm cơ thể bất ngờ khiến Lâm Uyển run bắn lên. Hắn cúi xuống, vùi đầu vào hõm cổ cô, hít một hơi thật sâu mùi hương thảo mộc thanh khiết trên người cô.

"Họ tặng em cho ta sao?" – Hắn khàn giọng, bàn tay bắt đầu mơn trớn trên lớp vải đỏ của bộ hỉ phục, lực đạo mạnh mẽ đến mức làm vải lụa kêu lên những tiếng "xoẹt" khô khốc.

Lâm Uyển uất ức, nước mắt trào ra: "Buông tôi ra... làm ơn..."

"Buông?" – Nam nhân nhếch môi cười tà mị, đôi mắt hắn chợt chuyển sang màu đỏ sẫm. "Hàng nghìn năm qua, chưa có món đồ chơi nào rơi vào tay Mặc Diễm ta mà có thể rời đi nguyên vẹn. Em là kẻ họ hiến tế, có nghĩa là... từ sợi tóc đến linh hồn này, đều thuộc về ta."

Hắn đột ngột cúi xuống, cắn mạnh vào vành tai cô, một cảm giác đau nhói kèm theo sự tê dại lan tỏa khắp cơ thể Lâm Uyển. Hắn lật người cô lại, ép chặt cô dưới thân mình trên phiến đá lạnh, đôi bàn tay nóng hổi bắt đầu xé toạc bộ hỉ phục rườm rà.

"Đêm nay, ta sẽ cho em biết... thế nào là trở thành người của Xà Vương."

Trong hang động u tối, tiếng xé vải vang lên chói tai hòa cùng tiếng gió rít. Một cuộc hôn phối giữa người và thú, giữa kẻ bị ruồng bỏ và vị vua cô độc chính thức bắt đầu dưới ánh trăng đỏ rực của thành phố M.