MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐại Xà Vương, Buông Ta RaChương 2: DƯỚI THÂN XÀ VƯƠNG

Đại Xà Vương, Buông Ta Ra

Chương 2: DƯỚI THÂN XÀ VƯƠNG

1,040 từ · ~6 phút đọc

Ánh trăng đỏ như máu hắt qua vòm hang, rọi lên bộ hỉ phục rách nát của Lâm Uyển. Không gian trong hang động không hề u tối như cô tưởng, trái lại, nó được thắp sáng bởi những viên dạ minh châu gắn rải rác trên vách đá, tỏa ra thứ ánh sáng xanh mờ ảo, lạnh lẽo. Nhưng cái lạnh từ đá cũng không bằng cái lạnh từ bàn tay của nam nhân đang đè nặng trên cơ thể cô.

Lâm Uyển run rẩy, đôi mắt ngấn lệ nhìn thẳng vào khuôn mặt của Mặc Diễm. Hắn quá đẹp, vẻ đẹp của một vị thần bị đọa đày. Sống mũi cao thẳng như dao tạc, đôi môi mỏng hơi nhếch lên một độ cong tàn nhẫn, và đặc biệt là đôi mắt hổ phách ấy—chúng không hề có sự ấm áp của con người, chỉ có bản năng nguyên thủy nhất.

"Em đang sợ ta?" – Giọng hắn khàn đặc, mỗi từ thốt ra đều mang theo hơi lạnh phả vào làn da nhạy cảm của cô.

Lâm Uyển nấc nghẹn, bàn tay nhỏ bé cố gắng đẩy lồng ngực vạm vỡ của hắn ra nhưng vô ích: "Anh... anh là người hay là quỷ? Tại sao lại bắt tôi..."

Mặc Diễm bật cười, một tiếng cười trầm thấp vang vọng khắp hang động. Hắn cúi sát xuống, chóp mũi chạm vào chóp mũi cô, tư thế thân mật đến mức khiến người ta nghẹt thở.

"Người? Quỷ? Ta là chủ nhân của vùng núi này, và từ giờ, ta là chủ nhân của em."

Bàn tay hắn không dừng lại, nó luồn vào sau gáy Lâm Uyển, ép cô phải đón nhận nụ hôn của hắn. Đây không phải là một nụ hôn lãng mạn, nó mang đầy tính chiếm hữu và xâm lược. Đầu lưỡi của hắn linh hoạt và lạnh lẽo, càn quét khắp khoang miệng cô như muốn đánh dấu từng tấc lãnh thổ. Lâm Uyển cảm thấy đầu óc mình quay cuồng, mùi hương nam tính pha lẫn mùi sương đêm từ người hắn bao vây lấy cô, khiến ý chí kháng cự của cô dần tan biến.

Hắn đột ngột nhấc bổng cô lên, bước về phía một phiến đá lớn được phủ bằng những lớp da hổ mềm mại. Lâm Uyển hốt hoảng bám chặt lấy vai hắn, móng tay cào vào da thịt săn chắc của Mặc Diễm, để lại những vệt đỏ dài. Nhưng hắn dường như không thấy đau, ngược lại, sự phản kháng của cô càng kích thích bản năng dã thú trong hắn.

Đặt cô xuống lớp da thú, Mặc Diễm chậm rãi cởi bỏ những mảnh vải hỉ phục còn sót lại trên người cô. Dưới ánh sáng của dạ minh châu, làn da trắng ngần của Lâm Uyển hiện ra như một khối ngọc quý giữa rừng sâu. Đôi mắt Mặc Diễm tối sầm lại, màu vàng hổ phách dần chuyển sang sắc đỏ đậm.

Hắn chậm rãi trườn lên người cô, động tác nhịp nhàng và dẻo dai như cách một con rắn bao quanh con mồi. Đôi bàn tay to lớn của hắn bắt đầu khám phá những đường cong trên cơ thể cô, từ xương quai xanh thanh mảnh đến vòng eo thon gọn đang run rẩy. Mỗi nơi hắn đi qua đều để lại một cảm giác tê dại, nóng lạnh xen kẽ.

"Cơ thể này... thật mềm mại." – Hắn lẩm bẩm, đôi mắt dừng lại ở đôi gò bồng đảo đang phập phồng theo từng nhịp thở gấp gáp của cô.

Lâm Uyển xấu hổ nhắm chặt mắt lại, nước mắt chảy dài xuống thái dương. Cô hận gia đình đã bán đứng mình, hận số phận đã đẩy cô vào tay kẻ không phải người này. Nhưng sâu thẳm trong lòng, một cảm giác kỳ lạ đang len lỏi. Sự tiếp xúc giữa làn da nóng hổi của cô và nhiệt độ thấp của hắn tạo ra một phản ứng hóa học kỳ lạ, khiến cơ thể cô dần trở nên mềm nhũn.

Mặc Diễm cúi xuống, nếm lấy những giọt nước mắt trên mặt cô.

"Đừng khóc. Ta sẽ không ăn thịt em... theo cách em nghĩ đâu."

Hắn thì thầm, bàn tay di chuyển xuống dưới, chạm vào vùng nhạy cảm nhất. Lâm Uyển giật bắn người, đôi chân vô thức kẹp chặt lấy hông hắn. Hành động này vô tình lại là một sự mời gọi đối với vị vua dâm đãng của rừng già. Mặc Diễm gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng, hắn không kiềm chế nữa.

Hắn tách đôi chân cô ra, chen vào giữa. Sự va chạm thô bạo khiến Lâm Uyển thét lên một tiếng nhỏ. Hắn cúi xuống cắn nhẹ vào vai cô, để lại một dấu răng tím sẫm — dấu ấn của xà tộc.

Trong giây phút ấy, Lâm Uyển cảm nhận được sự thay đổi rõ rệt. Nhiệt độ xung quanh như tăng cao, không gian hang động trở nên chật chội và đầy ám muội. Tiếng rên rỉ nhỏ bé của cô hòa cùng tiếng thở dốc nặng nề của nam nhân, tạo nên một bản nhạc đầy nhục dục và nguyên thủy.

Mặc Diễm nhìn cô gái nhỏ đang run rẩy dưới thân mình, trong lòng hắn dâng lên một sự thỏa mãn chưa từng có. Hắn đã đợi hàng trăm năm để có được một linh hồn thuần khiết như thế này. Hắn sẽ không để cô đi, sẽ không để ai chạm vào cô. Cô là của hắn, mãi mãi bị giam cầm trong vòng vây của Xà Vương.

"Uyển Uyển... nhớ kỹ cái tên này... Mặc Diễm."

Hắn thúc mạnh, phá tan mọi rào cản cuối cùng. Lâm Uyển đau đớn bấu chặt lấy lưng hắn, đôi mắt mở to nhìn lên trần hang. Ánh trăng đỏ ngoài kia vẫn đang rực rỡ, như chứng giám cho một định mệnh không thể quay đầu.

Đêm tân hôn tại Thần Long Sơn, không có nến đỏ, không có lời chúc phúc, chỉ có tiếng xào xạc của vảy rắn và tiếng nấc nghẹn của tân nương bị hiến tế. Lâm Uyển lịm đi trong vòng tay lạnh lẽo nhưng tràn đầy dục vọng của nam nhân hóa hình từ bóng tối.