855 từ · ~5 phút đọc
Cơn đau buốt từ vùng hạ thân kéo Lâm Uyển ra khỏi giấc ngủ mê mệt. Cô khó nhọc mở mắt, thấy mình vẫn đang nằm trên lớp da thú êm ái bên trong hang động dạ minh châu. Ánh sáng mờ ảo khiến cô mất vài giây để định thần lại thực tại nghiệt ngã: Cô đã bị cha mẹ bán đứng, bị đem tế cho Xà vương, và đêm qua... cô đã không còn là một thiếu nữ thuần khiết nữa.
Lâm Uyển khẽ động đậy, toàn thân rã rời như bị một chiếc xe tải nghiến qua. Cô nhìn xuống cơ thể mình, bộ hỉ phục đỏ rực đêm qua giờ chỉ còn là những mảnh vải vụn vứt vương vãi trên nền đá. Thay vào đó, trên người cô được đắp một tấm choàng bằng lông cáo trắng muốt, cực kỳ mềm mại và ấm áp.
"Tỉnh rồi sao?"
Giọng nói trầm thấp, mang theo độ rung cảm mãnh liệt vang lên từ phía cửa hang. Lâm Uyển giật mình, theo bản năng co người lại, đôi mắt tràn đầy vẻ cảnh giác nhìn về phía âm thanh.
Mặc Diễm đứng đó, ngược sáng nên bóng hình cao lớn của hắn bao trùm lấy cả một khoảng không gian. Hắn không còn ở hình dạng rắn khổng lồ nữa mà đang trong nhân dạng. Hắn chỉ mặc một chiếc quần lụa đen rộng thùng thình, để lộ cơ thể săn chắc với những thớ cơ hoàn mỹ. Trên vai hắn là một chiếc gùi đan bằng mây rừng, bên trong chứa đầy những quả dại mọng nước và một vài loại thảo mộc.
Hắn tiến lại gần, mỗi bước chân đều nhẹ nhàng không tiếng động nhưng lại tạo ra áp lực vô hình khiến Lâm Uyển nín thở. Hắn quỳ một chân xuống cạnh cô, đưa bàn tay to lớn định chạm vào trán cô.
"Đừng... đừng chạm vào tôi!" – Lâm Uyển run rẩy lùi lại, giọng nói khàn đặc vì khóc quá nhiều.
Đôi lông mày của Mặc Diễm khẽ nhíu lại. Đôi mắt hổ phách lóe lên một tia không hài lòng, nhưng hắn không nổi giận. Hắn thản nhiên đặt chiếc gùi xuống, lấy ra một quả đào rừng đỏ mọng, dùng móng tay sắc nhọn gọt vỏ một cách điêu luyện rồi đưa đến tận môi cô.
"Ăn đi. Em đã nhịn đói từ hôm qua rồi."
Mùi thơm của quả chín xộc vào mũi khiến bụng Lâm Uyển biểu tình dữ dội. Dù sợ hãi, nhưng bản năng sinh tồn khiến cô không thể từ chối. Cô run rẩy nhận lấy quả đào, cắn một miếng nhỏ. Vị ngọt thanh mát lan tỏa giúp cô lấy lại chút sức lực.
Mặc Diễm cứ ngồi đó, im lặng quan sát cô ăn. Ánh mắt hắn không còn sự hung bạo của đêm qua mà thay vào đó là một sự tò mò kỳ lạ, giống như một đứa trẻ vừa có được món đồ chơi quý giá nhất thế gian.
"Tại sao anh không ăn thịt tôi?" – Lâm Uyển lí nhí hỏi, mắt vẫn không dám nhìn thẳng vào hắn.
Mặc Diễm đưa tay vuốt nhẹ một lọn tóc rối của cô, lần này cô không né tránh kịp. Hắn cười nhạt: "Ăn thịt em thì thật lãng phí. Ta cần một tân nương, không cần một bữa tối. Với lại... cơ thể em rất ấm, ta thích cảm giác đó."
Câu nói của hắn khiến mặt Lâm Uyển đỏ bừng vì xấu hổ. Đối với loài rắn máu lạnh, hơi ấm của con người chính là thứ báu vật gây nghiện nhất.
Sau khi cô ăn xong, Mặc Diễm đứng dậy, hắn bế thốc cô lên. Lâm Uyển hốt hoảng bám chặt lấy cổ hắn: "Anh định làm gì?"
"Đi tắm. Người em đầy mùi của ta, nhưng cũng đầy mồ hôi. Ta không thích vật sở hữu của mình lem luốc."
Hắn bế cô đi sâu vào trong hang. Thật bất ngờ, phía sau hang động lại dẫn đến một suối nước nóng lộ thiên, ẩn mình giữa những vách đá và tán cây rậm rạp. Hơi nước bốc lên nghi ngút, tạo nên một khung cảnh thần tiên. Mặc Diễm thản nhiên bước xuống hồ nước, mang theo cả Lâm Uyển.
Làn nước ấm nóng bao phủ lấy cơ thể đau nhức khiến Lâm Uyển bất giác thở phào một tiếng. Mặc Diễm dùng bàn tay to lớn, vụng về nhưng dịu dàng xoa bóp đôi chân cho cô. Ánh mắt hắn khi nhìn những vết bầm tím trên da thịt cô chợt tối lại, mang theo một chút hối lỗi hiếm hoi của kẻ săn mồi.
"Ta sẽ nhẹ nhàng hơn vào lần tới." – Hắn thì thầm vào tai cô.
Lâm Uyển sững sờ. Một con quái thú lại biết nói lời hứa hẹn sao? Giữa sự sợ hãi tột cùng, một hạt mầm cảm xúc kỳ lạ bắt đầu nảy nở trong lòng cô gái nhỏ. Cô nhận ra rằng, dẫu hắn có là rắn, dẫu hắn có đáng sợ, nhưng ít ra hắn không lừa dối cô như chính những người thân ruột thịt của mình.