860 từ · ~5 phút đọc
Những ngày tiếp theo tại Thần Long Sơn, cuộc sống của Lâm Uyển trôi qua trong một nhịp điệu kỳ lạ. Mặc Diễm không giam cầm cô trong xiềng xích, nhưng lãnh địa của hắn là một mê cung không lối thoát đối với con người. Hắn chăm sóc cô bằng tất cả những gì tốt nhất của rừng già: mật ong rừng ngọt lịm, những tấm da thú quý hiếm, và cả sự bảo hộ tuyệt đối khỏi những loài thú dữ khác.
Đêm nay, trăng tròn treo cao trên đỉnh đầu, ánh sáng bạc tràn vào hang động. Lâm Uyển ngồi bên hồ nước nóng, dùng chiếc lược gỗ mà Mặc Diễm "mượn" được từ đâu đó để chải mái tóc dài.
Bỗng nhiên, một vòng tay rắn chắc ôm trọn lấy eo cô từ phía sau. Mùi sương đêm và mùi gỗ đàn hương quen thuộc ập đến. Mặc Diễm tựa cằm lên vai cô, hơi thở nóng hổi phả vào cổ Lâm Uyển.
"Uyển Uyển, em thơm quá." – Hắn trầm giọng, đôi môi bắt đầu gặm nhấm vành tai nhạy cảm của cô.
Lâm Uyển run rẩy, chiếc lược trên tay rơi xuống đất. Dù đã trải qua đêm đầu tiên, nhưng mỗi lần hắn chạm vào, cô vẫn không khỏi bàng hoàng. "Mặc Diễm... hôm nay tôi mệt..."
"Ta sẽ giúp em hết mệt." – Hắn thì thầm, bàn tay luồn vào trong lớp áo choàng bằng lông thú, trực tiếp chạm vào làn da mịn màng như lụa của cô.
Lòng bàn tay hắn mang theo nhiệt độ hơi lạnh đặc trưng của xà tộc, nhưng khi lướt đến đâu, nó lại nhen nhóm ngọn lửa dục vọng đến đó. Mặc Diễm xoay người cô lại, ép cô đối diện với mình. Trong đôi mắt hổ phách của hắn, tình dục và sự chiếm hữu cuộn trào như bão tố.
Hắn cúi xuống, ngậm lấy đôi môi mọng nước của cô, nụ hôn sâu và mãnh liệt như muốn nuốt chửng hơi thở của Lâm Uyển. Cô bị hắn hôn đến mức đầu óc trống rỗng, hai tay vô thức quàng lên cổ hắn, đáp lại một cách vụng về. Sự chủ động nhỏ nhoi này của cô như một mồi lửa ném vào kho xăng.
Mặc Diễm gầm nhẹ, hắn bế cô đặt lên phiến đá phẳng cạnh hồ nước. Chiếc áo choàng lông thú trượt xuống, để lộ thân hình tuyệt mỹ của Lâm Uyển dưới ánh trăng. Hắn không vội vàng xâm nhập, mà dùng lưỡi lướt dọc từ xương quai xanh xuống đôi gò bồng đảo đang phập phồng.
"Ưm... Mặc Diễm..." – Lâm Uyển ưỡn người, đôi tay len vào mái tóc đen dài của hắn.
Hắn ngậm lấy một bên nụ hoa hồng đào, dùng răng day nhẹ khiến cô run lên bần bật. Cảm giác tê dại lan tỏa khắp sống lưng. Bàn tay hắn di chuyển xuống giữa hai chân cô, tìm kiếm sự ẩm ướt đã bắt đầu tiết ra. Khi ngón tay hắn chạm vào nơi tư mật nhất, Lâm Uyển không kìm được mà phát ra một tiếng rên rỉ đầy hổ thẹn.
"Em rất thích, đúng không?" – Mặc Diễm ngẩng đầu, nụ cười tà mị hiện rõ trên môi.
Hắn nhanh chóng cởi bỏ lớp quần áo duy nhất trên người mình. Sự nam tính hùng dũng của hắn hiện ra, khiến Lâm Uyển sợ hãi muốn khép chân lại. Nhưng Mặc Diễm đã nhanh hơn, hắn tách rộng đôi chân cô, chen vào giữa.
Hắn từ từ tiến vào, sự lấp đầy to lớn khiến Lâm Uyển cảm thấy căng tức. Cô bấu chặt lấy vai hắn, móng tay ghim sâu vào da thịt. Mặc Diễm hôn lên mắt cô, dịu dàng trấn an: "Thả lỏng nào, bảo bối... ta sẽ khiến em sung sướng."
Hắn bắt đầu chuyển động, ban đầu chậm rãi, sau đó nhanh dần và mạnh mẽ hơn. Mỗi lần thúc đẩy đều chạm đến tận cùng nơi sâu nhất của cô. Lâm Uyển như một con thuyền nhỏ chao đảo giữa đại dương sóng vỗ, cô chỉ biết bám chặt lấy Mặc Diễm như bám lấy phao cứu sinh duy nhất.
Tiếng nước vỗ vào vách đá, tiếng thở dốc nồng nàn hòa quyện vào nhau. Trong cơn mê loạn, Lâm Uyển thấy bóng hình Mặc Diễm chập chờn, lúc là nam nhân vạm vỡ, lúc lại thấy thấp thoáng đôi đồng tử rắn rực cháy. Cô không còn biết mình là ai, đang ở đâu, chỉ biết rằng cơ thể này đang run rẩy vì những khoái cảm điên rồ mà nam nhân này mang lại.
Mặc Diễm siết chặt eo cô, đẩy mạnh những nhịp cuối cùng trước khi gầm lên một tiếng thỏa mãn, trút hết tinh hoa vào sâu trong cơ thể cô. Lâm Uyển cũng đạt đến đỉnh điểm, cô run lên, đôi mắt mờ sương nhìn lên vầng trăng bạc, rồi lịm đi trong cái ôm siết đầy chiếm hữu của Xà vương.
Dưới trăng, bóng của hai người quyện vào nhau, không còn ranh giới giữa người và thú, chỉ còn lại bản năng yêu đương nồng cháy của những kẻ thuộc về nhau.