883 từ · ~5 phút đọc
Sau đêm trăng tròn đầy nồng nhiệt ấy, mối quan hệ giữa Lâm Uyển và Mặc Diễm dường như đã bước sang một giai đoạn mới, mơ hồ và khó gọi tên hơn. Lâm Uyển không còn bị cơn đau hành hạ như lần đầu tiên, nhưng sự mệt mỏi và cảm giác rã rời vẫn bủa vây lấy cô mỗi khi thức dậy.
Sáng sớm hôm nay, không khí trong núi Thần Long tràn ngập hơi ẩm của sương mù. Lâm Uyển thức giấc trên lớp da thú dày dặn, bên cạnh cô, chỗ nằm của Mặc Diễm đã trống không nhưng vẫn còn vương lại hơi lạnh đặc trưng. Cô ngồi dậy, kéo tấm áo lông thú che kín cơ thể đầy rẫy những dấu vết đỏ tía — minh chứng cho sự cuồng nhiệt của hắn đêm qua.
Cô bước xuống phiến đá, đôi chân trần chạm vào nền hang mát lạnh khiến cô khẽ rùng mình. Ở một góc hang, Mặc Diễm đã chuẩn bị sẵn một chậu nước sạch từ suối nguồn và vài quả dại màu tím thẫm. Lâm Uyển mỉm cười chua chát, vị vua của rừng già này chăm sóc cô như thể nuôi một con chim nhỏ trong lồng, chu đáo đến mức khiến cô đôi khi quên mất mình là một kẻ bị hiến tế.
Đang mải mê rửa mặt, một âm thanh sột soạt vang lên. Mặc Diễm bước vào, trên tay hắn là một con thỏ rừng đã được làm sạch sẽ. Hắn vẫn giữ thói quen ở trần, mái tóc đen dài xõa tung trên bờ vai rộng. Thấy cô tỉnh dậy, đôi mắt hổ phách của hắn lóe lên một tia ấm áp hiếm hoi.
"Em tỉnh rồi? Ta vừa đi săn về." – Mặc Diễm đặt con mồi xuống, tiến lại gần cô.
Lâm Uyển lùi lại một bước, giọng nói vẫn còn chút e dè: "Anh... anh định ăn sống nó sao?"
Mặc Diễm khựng lại, đôi lông mày kiếm nhíu chặt: "Loài của ta vẫn luôn như vậy. Có vấn đề gì sao?"
Lâm Uyển hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm để đối diện với hắn: "Nhưng tôi là con người. Tôi không thể ăn thịt sống, và tôi cũng không thích nhìn thấy anh như vậy. Mặc Diễm, nếu anh muốn tôi ở lại đây... anh phải học cách sống như một con người."
Không gian hang động bỗng chốc trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ. Lâm Uyển nín thở, cô sợ mình đã chạm vào lòng tự tôn của một vị vua. Nhưng trái với dự đoán, Mặc Diễm chỉ nhìn cô trân trân, sau đó hắn chậm rãi bước tới, thu hẹp khoảng cách cho đến khi lồng ngực vạm vỡ của hắn chạm vào chóp mũi cô.
"Sống như con người?" – Hắn nâng cằm cô lên, hơi thở nồng nàn vị rừng núi phả vào mặt cô. "Gia đình em là người, nhưng họ đã bỏ rơi em. Ta là thú, nhưng ta giữ em lại. Em vẫn muốn ta giống họ sao?"
Câu nói của hắn như một nhát dao đâm trúng vết thương lòng của Lâm Uyển. Nước mắt cô trào ra, lăn dài trên gò má. Mặc Diễm hơi bối rối, hắn vụng về dùng ngón tay cái thô ráp lau đi giọt lệ của cô. Bản năng dã thú bảo hắn hãy chiếm đoạt để dỗ dành, nhưng trái tim (thứ mà hắn nghĩ mình không có) lại bảo hắn hãy lắng nghe.
"Được rồi, đừng khóc." – Hắn thở dài, một âm thanh hiếm khi phát ra từ kẻ thống trị lãnh địa này. "Em muốn gì, cứ nói. Ta sẽ làm."
Cả buổi sáng hôm đó, hang động của Xà Vương trở nên bận rộn lạ thường. Lâm Uyển chỉ cho Mặc Diễm cách dùng đá lửa để nhóm bếp. Nhìn vị đại xà vương lừng lẫy, tay chân lóng ngóng cầm hai hòn đá quẹt vào nhau, Lâm Uyển không nhịn được mà bật cười khẽ. Đó là lần đầu tiên cô cười kể từ khi đặt chân đến đây.
Mặc Diễm sững sờ nhìn nụ cười của cô. Đối với hắn, nụ cười ấy còn rực rỡ hơn cả dạ minh châu, còn ngọt ngào hơn cả mật ong rừng. Hắn bỗng nhận ra, việc hóa thành hình người không chỉ để dễ dàng "chiếm hữu" cô, mà còn để hắn có thể chạm vào thế giới của cô một cách chân thực nhất.
Mùi thịt nướng thơm lừng bắt đầu lan tỏa. Họ ngồi cạnh nhau bên đống lửa nhỏ, chia nhau miếng thịt chín vàng. Lâm Uyển kể cho hắn nghe về thế giới bên ngoài, về những tòa nhà chọc trời ở thành phố M, về những chiếc đèn neon lấp lánh. Mặc Diễm im lặng lắng nghe, đôi khi hắn quấn lấy ngón tay cô, cảm nhận sự mềm mại và hơi ấm lan tỏa.
Đêm đó, Lâm Uyển không còn cảm thấy hang động này quá lạnh lẽo. Khi nằm trong vòng tay của Mặc Diễm, nghe nhịp tim đều đặn của hắn, cô chợt nhận ra rằng: Có lẽ, sự thuộc về không nằm ở việc ta là loài gì, mà nằm ở việc ai là người sẵn sàng vì ta mà thay đổi bản năng của mình.