804 từ · ~5 phút đọc
Sự dịu dàng của Mặc Diễm trong những ngày qua giống như một loại độc dược êm ái, khiến Lâm Uyển dần buông bỏ sự phòng bị. Tuy nhiên, sự chiếm hữu của một con rắn vĩnh viễn không bao giờ biến mất, nó chỉ ẩn nấp dưới lớp da người, chực chờ bùng phát mãnh liệt hơn.
Buổi chiều, sau khi cùng Lâm Uyển hái thuốc ở bìa rừng trở về, Mặc Diễm đột ngột bế ngang cô lên. Lâm Uyển khẽ kêu một tiếng, hai tay ôm lấy cổ hắn: "Mặc Diễm, anh làm gì thế? Tôi đang bận phân loại thảo mộc mà."
"Tới giờ tắm rồi." – Hắn ngắn gọn đáp, đôi mắt hổ phách lúc này đã vẩn đục bởi một thứ cảm xúc nồng đượm.
Hắn mang cô đến suối nước nóng lộ thiên. Khói sương mờ ảo bao phủ lấy mặt hồ, tạo nên một không gian riêng tư tuyệt đối. Mặc Diễm không đặt cô xuống đất mà trực tiếp bước xuống nước khi vẫn đang bế cô. Làn nước ấm áp luồn lách qua lớp vải mỏng, dán chặt áo vào cơ thể Lâm Uyển, làm lộ ra những đường cong thanh xuân đầy mê hoặc.
Mặc Diễm đặt cô ngồi lên một tảng đá phẳng dưới nước, còn hắn thì đứng giữa hai chân cô. Bàn tay hắn bắt đầu di chuyển, từ từ cởi bỏ những nút thắt trên áo cô. Lâm Uyển run rẩy, hơi thở trở nên gấp gáp khi nhìn thấy ánh mắt cháy bỏng của hắn.
"Hôm nay... em rất đẹp." – Hắn thì thầm, cúi xuống hôn lên bờ vai tròn trịa của cô.
Lần này, Mặc Diễm không hề vội vàng. Hắn dùng chiếc lưỡi linh hoạt của mình lướt nhẹ từ hõm cổ xuống rãnh ngực, để lại những vệt nước óng ánh dưới ánh hoàng hôn tà. Lâm Uyển ngửa đầu ra sau, đôi môi mọng nước phát ra những tiếng rên rỉ nhỏ vụn. Sự tiếp xúc giữa làn da nóng hổi của cô và nhiệt độ hơi lạnh từ cơ thể Mặc Diễm tạo nên một sự kích thích điên rồ.
Hắn tách đôi chân cô ra, kéo cô sát lại gần mình. Sự nam tính của hắn đã thức tỉnh từ lâu, cứng rắn và nóng hổi áp sát vào vùng tư mật của cô. Lâm Uyển cảm nhận được sự hiện diện đầy đe dọa nhưng cũng đầy khao khát ấy, cô vô thức kẹp chặt lấy hông hắn, mời gọi một sự xâm nhập mãnh liệt hơn.
"Uyển Uyển, em muốn ta đúng không?" – Hắn khàn giọng hỏi, bàn tay thô ráp bóp chặt lấy vòng eo thon gọn của cô.
"Mặc Diễm... làm ơn..." – Cô không còn sức để trả lời rõ ràng, chỉ biết bám chặt lấy vai hắn, tìm kiếm sự che chở trong cơn sóng tình.
Hắn không để cô chờ đợi lâu hơn. Mặc Diễm nhấc bổng cô lên, để cô ngồi lên người mình và từ từ hạ xuống. Sự lấp đầy to lớn khiến Lâm Uyển phải thốt lên một tiếng nghẹn ngào, đầu óc hoàn toàn trống rỗng. Mặc Diễm bắt đầu di chuyển, những cú thúc mạnh mẽ và dứt khoát khiến mặt nước hồ dao động mạnh, bắn tung tóe lên những phiến đá xung quanh.
Cảm giác lần này khác hẳn đêm đầu tiên. Không còn sự cưỡng ép thô bạo, mà là một sự hòa quyện đầy nhục dục nhưng cũng rất nghệ thuật. Mặc Diễm vừa vận động, vừa hôn lên môi cô, đôi mắt hắn nhìn sâu vào mắt cô như muốn khắc ghi linh hồn này vào sâu trong ký ức. Hắn quấn quýt lấy cô như cách loài rắn quấn quanh con mồi, không một kẽ hở, không một đường lui.
Tiếng rên rỉ nồng nàn của Lâm Uyển hòa cùng tiếng thở dốc của Mặc Diễm vang vọng giữa rừng sâu tĩnh lặng. Ở nơi lãnh địa cấm kỵ này, dưới sự chứng kiến của ngàn năm đá tảng và rừng già, họ đang cùng nhau đốt cháy mọi giới hạn.
Khi cơn khoái cảm lên đến đỉnh điểm, Mặc Diễm siết chặt lấy cô, tiếng gầm của hắn mang theo sự thỏa mãn tột cùng vang lên trong hang núi. Lâm Uyển ôm chặt lấy hắn, cảm nhận luồng nhiệt nóng hổi tràn vào sâu bên trong mình, cô hoàn toàn chìm đắm trong sự sủng ái đầy chiếm hữu này.
Ánh hoàng hôn tắt hẳn, nhường chỗ cho bóng tối bao trùm, nhưng trong suối nước nóng, hai cơ thể vẫn quấn quýt không rời. Lâm Uyển biết, kể từ giờ phút này, cô không chỉ bị giam cầm bởi những vách đá, mà còn bị giam cầm bởi chính tình dục và sự dịu dàng nguy hiểm của vị Xà vương này.