695 từ · ~4 phút đọc
Thời tiết ở vùng núi Thành phố M vốn dĩ rất thất thường. Mới chiều qua trời còn xanh ngắt, vậy mà đến đêm, một cơn bão lớn đột ngột đổ bộ. Tiếng sấm rền vang như muốn xé toạc bầu trời, mưa xối xả trút xuống đại ngàn Thần Long, biến những con suối hiền hòa thành dòng thác dữ dội.
Trong hang đá, Lâm Uyển nằm co quắp dưới lớp da thú dày. Dù Mặc Diễm đã dùng thân hình to lớn của mình ôm chặt lấy cô để truyền hơi ấm, nhưng cơ thể mảnh mai của cô vẫn không ngừng run rẩy. Làn da vốn trắng nõn giờ đây đỏ ửng một cách bất thường, hơi thở của cô nóng hổi và đứt quãng.
Lâm Uyển đã bị sốt. Có lẽ trận mưa phùn khi hái thuốc chiều qua cùng với việc ngâm mình dưới suối nước nóng quá lâu đã khiến sức đề kháng của một cô gái thành phố như cô đổ sụp.
Mặc Diễm lo lắng đến mức đứng ngồi không yên. Hắn vốn là loài máu lạnh, nhiệt độ cơ thể luôn thấp hơn người thường. Thấy cô nóng như lửa đốt, hắn hoảng hốt áp trán mình vào trán cô. Cảm giác nóng rực ấy khiến trái tim của vị Xà vương thắt lại — một cảm giác đau đớn mà hàng nghìn năm qua hắn chưa từng nếm trải.
"Uyển Uyển, em sao thế này?" – Giọng hắn khàn đặc, chứa đựng sự sợ hãi tột cùng.
Lâm Uyển lơ mơ mở mắt, đôi môi khô khốc mấp máy: "Lạnh... tôi lạnh quá... Mặc Diễm..."
Hắn vội vàng kéo thêm những tấm da thú phủ lên người cô, nhưng cơn sốt không có dấu hiệu thuyên giảm. Lâm Uyển bắt đầu nói mê, cô gọi tên cha mẹ, rồi lại khóc lóc van xin đừng bỏ rơi cô. Những tiếng nấc nghẹn ngào của cô như những nhát dao khứa vào lòng Mặc Diễm. Hắn hối hận vì đã giữ cô ở nơi rừng sâu nước độc này, hối hận vì bản năng chiếm hữu của mình đã làm tổn thương cô.
Mặc Diễm biết, nếu cứ để thế này, cô sẽ chết. Mà hắn, tuyệt đối không cho phép thần chết cướp mất món quà quý giá nhất của đời mình.
Hắn đứng bật dậy, hóa thành hình dạng bán nhân với đôi đồng tử vàng rực đầy quyết tâm. Mặc Diễm chạy ra cửa hang, nhìn vào màn mưa trắng xóa. Phía dưới chân núi, cách đây mười mấy cây số đường rừng, có một ngôi làng nhỏ của loài người. Ở đó chắc chắn có thuốc.
"Chờ ta, Uyển Uyển. Ta sẽ về ngay."
Hắn gầm lên một tiếng, cơ thể hóa thành một vệt đen dài lao vút vào màn mưa bão. Mặc Diễm không dùng hình dạng người để đi, vì tốc độ của hắc xà khổng lồ mới là nhanh nhất. Hắn trườn qua những bụi gai sắc nhọn, băng qua những vách đá dựng đứng, mặc cho lớp vảy cứng cáp bị va đập chảy máu.
Đến bìa rừng, hắn hóa lại thành người, khoác tạm một tấm áo da thú thô sơ rồi lao vào một hiệu thuốc nhỏ ven đường đang đóng cửa im lìm. Mặc Diễm chẳng biết tiền bạc là gì, hắn dùng sức mạnh bẻ gãy khóa cửa, vơ đại những hộp thuốc hạ sốt và bông băng theo trí nhớ mà Lâm Uyển từng kể.
Khi quay trở về hang động, cơ thể Mặc Diễm đã ướt sũng và đầy vết trầy xước. Hắn không kịp nghỉ ngơi, vội vàng nghiền thuốc, pha với nước suối rồi cẩn thận bón từng chút một cho Lâm Uyển.
Suốt đêm đó, Mặc Diễm không ngủ. Hắn ngồi bên cạnh, dùng khăn ướt lau mát cho cô, chốc chốc lại ôm cô vào lòng để xoa dịu cơn run rẩy. Nhìn gương mặt nhỏ nhắn của Lâm Uyển dần lấy lại chút sắc hồng, Mặc Diễm mới dám thở phào. Hắn nhận ra, vị vua của muôn loài hóa ra lại có một điểm yếu chí mạng, và điểm yếu ấy mang tên một cô gái loài người.