796 từ · ~4 phút đọc
Sau hai ngày được Mặc Diễm chăm sóc tận tình, cơn sốt của Lâm Uyển cuối cùng cũng lui hẳn. Cô tỉnh dậy vào một buổi chiều nắng ấm, khi những tia nắng vàng nhạt xuyên qua kẽ lá rọi vào hang đá.
Cảm giác đầu tiên của Lâm Uyển là sự ấm áp bao bọc lấy mình. Cô xoay người, thấy Mặc Diễm đang nằm bên cạnh, đôi mắt hắn nhắm nghiền, gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi. Trên cánh tay và ngực hắn có những vết xước chưa kịp lành, máu đã khô lại thành những vảy nhỏ.
Lâm Uyển xót xa đưa tay chạm nhẹ vào vết thương trên ngực hắn. Cô nhớ lại trong cơn mê man, dường như có một vòng tay luôn ôm chặt lấy cô, một giọng nói trầm thấp luôn dỗ dành bên tai. Hóa ra, con quái vật mà cô từng sợ hãi lại là người duy nhất không bỏ mặc cô lúc hoạn nạn.
Mặc Diễm khẽ động đậy rồi mở mắt. Thấy cô đã tỉnh táo và đang nhìn mình bằng ánh mắt dịu dàng, trái tim hắn bỗng đập chệch một nhịp. Hắn vươn tay kéo cô vào lòng, vùi đầu vào mái tóc thơm mùi thảo mộc của cô.
"Em khỏe hẳn chưa?" – Hắn khàn giọng hỏi.
"Tôi khỏe rồi. Cảm ơn anh, Mặc Diễm." – Lâm Uyển vòng tay ôm lấy tấm lưng rộng lớn của hắn, lần đầu tiên cô chủ động đáp lại tình cảm của vị Xà vương.
Sự chủ động này như một liều thuốc kích thích cực mạnh đối với Mặc Diễm. Sau những ngày lo lắng và kìm nén, dục vọng trong hắn bùng phát mãnh liệt hơn bao giờ hết. Hắn đẩy nhẹ Lâm Uyển xuống lớp da thú, đôi mắt hổ phách rực cháy ngọn lửa tình.
"Uyển Uyển, em biết ta đã lo cho em thế nào không? Ta tưởng mình sắp mất em rồi."
Nói rồi, hắn cúi xuống ngậm lấy đôi môi cô, nụ hôn lần này không còn sự thô bạo mà chứa đầy sự khát khao và trân trọng. Lâm Uyển khẽ rên rỉ, cô mở lòng đón nhận sự xâm nhập của hắn. Sự tiếp xúc da thịt nóng hổi khiến cả hai đều run rẩy.
Mặc Diễm chậm rãi cởi bỏ lớp áo mỏng trên người Lâm Uyển. Dưới ánh sáng vàng của buổi chiều, cơ thể cô hiện ra như một kiệt tác. Hắn dùng môi lưỡi lướt khắp cơ thể cô, dừng lại thật lâu ở đôi gò bồng đảo đang phập phồng. Hắn nhấm nháp, trêu đùa khiến Lâm Uyển cong người, đôi tay bấu chặt vào bắp tay cuồn cuộn của hắn.
"Ưm... Mặc Diễm... đừng... chỗ đó..."
Hắn không dừng lại mà di chuyển xuống thấp hơn, nơi thung lũng bí mật đang bắt đầu tiết ra những dòng mật ngọt ngào. Mặc Diễm kiên nhẫn dùng lưỡi khai phá, khiến Lâm Uyển run lên từng đợt, cảm giác khoái cảm ập đến như sóng triều.
Khi nhận thấy cô đã hoàn toàn sẵn sàng, Mặc Diễm mới tách rộng chân cô và tiến vào. Một cảm giác lấp đầy mãnh liệt khiến Lâm Uyển phải thốt lên một tiếng nghẹn ngào. Hắn bắt đầu chuyển động, mỗi nhịp thúc đều mang theo sự chiếm hữu tuyệt đối. Hắn muốn dùng hành động này để khẳng định rằng cô là của hắn, mãi mãi thuộc về hắn.
Tiếng va chạm cơ thể nồng nàn hòa cùng tiếng thở dốc của hai người vang vọng trong hang đá. Mặc Diễm cúi xuống hôn đi những giọt mồ hôi trên trán cô, thì thầm những lời yêu thương dã tính. Lâm Uyển chìm đắm trong cảm giác đê mê, cô cảm nhận được sự bảo vệ và tình yêu mãnh liệt ẩn sau sự thô ráp của nam nhân này.
Cơn sóng tình kéo dài mãi cho đến khi cả hai cùng chạm đến đỉnh điểm của sự sung sướng. Mặc Diễm siết chặt cô trong vòng tay, trút hết mọi khao khứ vào sâu bên trong cơ thể cô.
Nằm trong lòng hắn, Lâm Uyển hơi thở dần ổn định. Cô nhìn những vết thương trên người hắn, khẽ hỏi: "Những vết thương này... là vì đi lấy thuốc cho tôi sao?"
Mặc Diễm im lặng một hồi rồi mới khẽ gật đầu. Hắn hôn lên trán cô, giọng nói đầy quyền uy nhưng cũng cực kỳ dịu dàng: "Vì em, dù có phải đại chiến với cả thế gian, ta cũng không từ."
Lâm Uyển nhắm mắt, mỉm cười hạnh phúc. Có lẽ, bị ép gả cho Xà vương không phải là kết thúc, mà là sự bắt đầu của một tình yêu khắc cốt ghi tâm giữa người và thú tại vùng núi Thần Long này.