771 từ · ~4 phút đọc
Sự yên bình của rừng già Thần Long đột ngột bị phá vỡ vào một buổi sáng khi sương mù còn chưa kịp tan. Lâm Uyển đang ngồi bên ngoài cửa hang, tỉ mỉ phơi khô những nhành thảo mộc mà cô hái được hôm qua. Kể từ khi cơn sốt qua đi, cô dường như đã dần quen với cuộc sống "nuôi nhốt" này. Mặc Diễm đối với cô ngày càng bao dung, hắn thậm chí còn cho phép cô đi lại trong phạm vi gần hang động mà không cần hắn đi cùng.
Đột nhiên, từ phía dưới sườn núi, một âm thanh lạ vang lên. Đó không phải là tiếng thú rừng chạy nhảy, mà là tiếng kim loại va chạm và tiếng bước chân người nặng nề. Lâm Uyển giật mình đứng phắt dậy, tim đập thình thịch. Đã bao lâu rồi cô không nghe thấy âm thanh của con người?
"Có người! Có ai ở đó không?" – Tiếng một người đàn ông vang lên, nghe rất gần.
Lâm Uyển định lên tiếng đáp lại, nhưng một bàn tay lạnh lẽo đột ngột từ phía sau bịt chặt miệng cô. Mặc Diễm đã xuất hiện từ bao giờ, gương mặt hắn lúc này lạnh lùng đến đáng sợ. Đôi đồng tử hổ phách thu hẹp lại thành một đường chỉ mỏng, tỏa ra sát khí nồng nặc.
"Suỵt. Im lặng." – Hắn thì thầm sát tai cô, giọng nói trầm thấp như tiếng gầm gừ của mãnh thú.
Hắn kéo cô lùi sâu vào trong bóng tối của hang động. Qua khe đá, Lâm Uyển nhìn thấy ba người đàn ông mặc đồ rằn ri, tay cầm súng săn và những thiết bị dò tìm. Đó là những tay thợ săn trộm hoặc có lẽ là người của đoàn khảo sát năm xưa quay lại tìm cô.
"Trưởng đoàn, ở đây có dấu chân! Nhìn kìa, còn có cả quần áo phụ nữ nữa!" – Một tên reo lên khi nhìn thấy chiếc khăn tay của Lâm Uyển rơi bên suối.
Lâm Uyển cảm thấy cơ thể Mặc Diễm cứng đờ lại. Một luồng khí lạnh lẽo phát ra từ người hắn khiến cô run rẩy. Cô biết, đối với Mặc Diễm, những người này là kẻ xâm lược, là những kẻ định cướp đi "bảo vật" của hắn.
"Đừng... Mặc Diễm, đừng giết họ." – Lâm Uyển nắm lấy vạt áo hắn, ánh mắt khẩn cầu. Cô sợ hắn sẽ ra tay tàn nhẫn, và cô cũng sợ bí mật về sự tồn tại của hắn sẽ bị bại lộ, dẫn đến sự truy quét của quân đội.
Mặc Diễm nhìn cô, trong mắt hắn hiện lên sự giằng xé giữa bản năng giết chóc và lời cầu xin của người phụ nữ hắn yêu. Hắn gằn giọng: "Họ muốn đưa em đi. Em muốn rời bỏ ta sao?"
"Không, tôi không đi. Nhưng xin anh, hãy đuổi họ đi một cách hòa bình được không?"
Mặc Diễm hừ lạnh một tiếng. Hắn đột ngột buông cô ra, cơ thể từ từ biến đổi. Lớp vảy đen bắt đầu phủ lên làn da, hắn không hóa thành rắn hoàn toàn mà giữ nguyên hình dáng bán nhân bán xà với cái đuôi dài khổng lồ quất mạnh xuống nền đá tạo ra tiếng động kinh thiên động địa.
Hắn lao ra khỏi hang như một cơn lốc đen. Lâm Uyển chỉ nghe thấy những tiếng thét thất thanh của đám thợ săn: "Quái vật! Chạy mau! Có quái vật!"
Mặc Diễm không dùng nanh độc, hắn dùng sức mạnh cơ bắp và sự thoắt ẩn thoắt hiện trong màn sương để dọa cho đám người kia mất vía. Hắn quật ngã cây cối, tạo ra những tiếng gầm vang dội khắp thung lũng. Chỉ trong chưa đầy mười phút, đám người kia đã vứt bỏ hết trang bị, cắm đầu cắm cổ chạy xuống núi, miệng không ngừng kêu cứu.
Khi Mặc Diễm quay trở lại hang, gương mặt hắn vẫn còn vương nét hung tợn. Hắn nhìn Lâm Uyển, hơi thở còn dồn dập. Không nói không rằng, hắn bế thốc cô lên, ném cô xuống lớp da thú trong góc tối nhất của hang động.
"Em thấy chưa? Thế giới của em chỉ mang đến rắc rối. Từ giờ, em không được bước chân ra khỏi hang nửa bước!"
Sự độc đoán của hắn quay trở lại, dữ dằn và không thể thương lượng. Lâm Uyển bàng hoàng, cô biết rằng rào cản giữa cô và thế giới loài người giờ đây đã chính thức trở thành một bức tường sắt đá do chính tay Xà Vương dựng lên