MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐại Xà Vương, Buông Ta RaChương 10: SỰ TRỪNG PHẠT NGỌT NGÀO (H)

Đại Xà Vương, Buông Ta Ra

Chương 10: SỰ TRỪNG PHẠT NGỌT NGÀO (H)

765 từ · ~4 phút đọc

Sự xuất hiện của những người lạ đã kích động mạnh mẽ đến bản năng chiếm hữu của Mặc Diễm. Cả ngày hôm đó, hắn không rời cô nửa bước. Ánh mắt hổ phách ấy cứ dán chặt lấy Lâm Uyển như sợ rằng chỉ cần hắn chớp mắt, cô sẽ tan biến vào màn sương ngoài kia.

Đêm xuống, không khí trong hang trở nên đặc quánh và căng thẳng. Lâm Uyển ngồi thu mình ở góc hang, cảm thấy vừa ấm ức vừa sợ hãi. Cô muốn lên tiếng giải thích, nhưng mỗi khi nhìn thấy gương mặt lạnh như tiền của Mặc Diễm, lời nói lại nghẹn ở cổ họng.

Mặc Diễm tiến lại gần, hắn không nói lời nào mà bắt đầu tháo bỏ dải lụa thắt lưng của cô. Lâm Uyển run rẩy nắm lấy tay hắn: "Mặc Diễm, anh làm gì vậy? Tôi đã nói là tôi không đi theo họ mà..."

"Ta không tin con người. Ta chỉ tin vào những gì ta có thể nắm giữ." – Hắn khàn giọng, đôi mắt chuyển sang sắc đỏ tà mị.

Hắn thô bạo ép cô ngã xuống, đôi môi nóng hổi ngậm lấy đôi môi đang run rẩy của cô. Nụ hôn lần này không hề có sự dịu dàng như mấy ngày trước, nó mang đầy tính trừng phạt và răn đe. Mặc Diễm cắn mạnh vào môi dưới của cô cho đến khi nếm được vị máu tanh ngọt, như một cách đánh dấu chủ quyền đầy đau đớn.

"Ưm... đau... Mặc Diễm, anh buông ra..." – Lâm Uyển vùng vẫy, nhưng đôi tay cô bị hắn khóa chặt trên đỉnh đầu bằng một bàn tay to lớn.

Hắn xé toạc lớp áo choàng lông thú, để lộ cơ thể trắng nõn đang run rẩy dưới ánh sáng mờ ảo của dạ minh châu. Mặc Diễm dùng đầu lưỡi liếm láp những giọt nước mắt trên khóe mắt cô, nhưng động tác bên dưới lại cực kỳ quyết liệt. Hắn không dùng dạo khúc, mà trực tiếp tách chân cô ra, tiến vào một cách thô bạo.

"A...!" – Lâm Uyển thét lên một tiếng, cảm giác bị lấp đầy quá mức khiến cô đau đớn.

Mặc Diễm không dừng lại, hắn bắt đầu những cú thúc mạnh mẽ và liên tục. Mỗi lần va chạm đều như muốn khảm cô vào tận xương tủy của mình. Hắn muốn cô phải ghi nhớ cảm giác này, ghi nhớ rằng chủ nhân của cô là ai.

"Nói đi! Em là của ai?" – Hắn gầm lên, bàn tay bóp chặt lấy eo cô đến mức để lại những vết hằn đỏ tía.

"Của... của anh... Mặc Diễm... tôi là của anh..." – Lâm Uyển nức nở, tiếng rên rỉ hòa cùng tiếng khóc khiến lòng nam nhân càng thêm rạo rực.

Cơn thịnh nộ của Xà Vương dần biến thành một ngọn lửa dục vọng không thể dập tắt. Dù ban đầu là trừng phạt, nhưng khi cảm nhận được sự bao dung và mềm mại của Lâm Uyển, Mặc Diễm bắt đầu dịu lại. Hắn cúi xuống hôn khắp gương mặt cô, đôi bàn tay vuốt ve những đường cong tuyệt mỹ như để xoa dịu nỗi đau mà hắn vừa gây ra.

Nhịp độ trận làm tình trở nên nhịp nhàng và sâu sắc hơn. Lâm Uyển như bị cuốn vào vòng xoáy của khoái cảm, cô vô thức quàng chân qua hông hắn, đón nhận từng luồng sức mạnh tràn trề. Cảm giác đau đớn ban đầu dần bị thay thế bằng một sự tê dại rần rần chạy dọc sống lưng.

Trong hang động u tối, tiếng thở dốc nồng nàn và tiếng va chạm xác thịt vang lên đầy ám muội. Mặc Diễm siết chặt lấy cô, trút hết nỗi lo lắng và khát khao vào sâu bên trong người phụ nữ của mình. Khi cả hai cùng đạt đến đỉnh điểm, Lâm Uyển lịm đi trong vòng tay hắn, đầu óc trống rỗng chỉ còn lại hơi ấm của kẻ vừa mới trừng phạt mình.

Khi mọi thứ lắng xuống, Mặc Diễm ôm chặt Lâm Uyển vào lòng, đắp lại tấm chăn lông thú cho cô. Hắn nhìn người con gái đang ngủ say trong lòng mình, trong mắt hiện lên một sự bảo hộ điên cuồng.

"Dù là ai, cũng đừng hòng mang em đi khỏi ta."

Trăng ngoài kia đã khuất sau mây, rừng Thần Long lại trở về với vẻ tĩnh lặng đáng sợ. Nhưng trong hang đá, một mối liên kết không thể tách rời đã được thắt chặt hơn sau cơn giông bão.