726 từ · ~4 phút đọc
Sau đêm "trừng phạt" đầy cuồng nhiệt và nước mắt ấy, Mặc Diễm dường như biến thành một bóng ma luôn hiện hữu bên cạnh Lâm Uyển. Hắn không còn đi săn quá lâu, cũng không cho phép cô rời khỏi tầm mắt quá ba bước chân. Mỗi khi Lâm Uyển chỉ vừa tiến ra gần cửa hang để hít thở chút khí trời, hơi lạnh từ cơ thể hắn đã áp sát sau lưng, đôi bàn tay to lớn sẽ siết chặt lấy eo cô như một đôi gông xiềng không thể tháo rời.
Lâm Uyển hiểu rằng, Mặc Diễm đang bất an. Con quái thú nghìn năm tuổi này có thể chống lại cả bầy sói, có thể hô mưa gọi gió ở vùng Thần Long, nhưng lại sợ hãi những kẻ mang súng và mang theo cả một thế giới mà hắn không thuộc về.
Sáng hôm nay, Lâm Uyển không ngồi ủ rũ nữa. Cô bắt đầu dọn dẹp lại hang đá, sắp xếp những viên dạ minh châu sao cho ánh sáng vừa đủ ấm áp. Cô nhận ra nếu mình cứ sợ hãi, Mặc Diễm sẽ càng trở nên hung dữ. Cô cần phải biến cái hang lạnh lẽo này thành một "gia đình" đúng nghĩa.
"Mặc Diễm, anh lại đây giúp tôi một chút." – Lâm Uyển lên tiếng, giọng nói dịu dàng hơn hẳn mọi ngày.
Mặc Diễm đang ngồi trên một phiến đá cao, đôi mắt hổ phách nhìn đăm đăm ra phía rừng sâu, nghe thấy tiếng cô gọi thì khựng lại. Hắn nhảy xuống, bước tới bên cạnh cô với dáng vẻ nghi hoặc: "Em muốn gì?"
"Giúp tôi dịch chuyển tảng đá phẳng kia lại gần phía bếp lửa. Tôi muốn làm một cái bàn để chúng ta cùng ăn cơm."
Mặc Diễm nhìn cô, rồi nhìn tảng đá nặng hàng trăm cân. Đối với hắn, việc này dễ như trở bàn tay, nhưng điều hắn kinh ngạc là cách cô dùng từ "chúng ta". Hắn lẳng lặng làm theo, dùng sức mạnh kinh người đẩy tảng đá vào vị trí cô muốn.
Lâm Uyển mỉm cười, cô lấy ra một tấm vải lụa đỏ vốn là mảnh rách từ bộ hỉ phục ngày trước, cẩn thận trải lên mặt đá. Cô còn hái một vài nhành lan rừng đặt vào một ống tre đầy nước để trang trí. Hang động bỗng chốc trở nên có sức sống, mang hơi thở của một mái ấm nhỏ bé.
"Đẹp không?" – Cô ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt trong veo không còn chút oán hận.
Mặc Diễm nhìn căn phòng, rồi nhìn người con gái nhỏ bé đang đứng trước mặt. Một cảm giác lạ lẫm len lỏi vào tim hắn — không phải là dục vọng chiếm hữu điên cuồng, mà là một sự bình yên đến lạ kỳ. Hắn đưa tay vuốt ve gò má cô, giọng nói đã bớt đi phần lạnh lùng: "Em định ở lại đây thật lòng sao? Em không còn muốn tìm cách bỏ trốn về với loài người?"
Lâm Uyển im lặng một chút, cô nắm lấy bàn tay to lớn, hơi lạnh của hắn: "Thế giới ngoài kia đã bỏ rơi tôi, Mặc Diễm. Họ coi tôi là vật tế. Chỉ có anh... dù đôi khi anh rất đáng sợ, nhưng anh là người duy nhất cần tôi theo cách này. Chỉ cần anh không đối xử tệ với tôi, tôi sẽ không đi đâu cả."
Lời nói của cô như một liều thuốc chữa lành những vết rạn nứt trong tâm hồn cô độc của vị Xà vương. Mặc Diễm không nói gì, hắn chỉ cúi xuống, đặt một nụ hôn thật nhẹ lên trán cô. Đó là nụ hôn đầu tiên không mang theo sự xâm lược, chỉ có sự trân trọng.
Cả ngày hôm đó, Lâm Uyển dạy Mặc Diễm cách phân loại các loại nấm rừng, loại nào ăn được, loại nào có độc. Hắn lắng nghe một cách nghiêm túc, đôi khi còn vụng về giúp cô hái thuốc. Sự căng thẳng giữa hai người dần tan biến, nhường chỗ cho một sự gắn kết thầm lặng nhưng bền bỉ. Tuy nhiên, Lâm Uyển biết, bản năng của loài rắn là rất lớn, và sự bình yên này chỉ là màn dạo đầu cho những đam mê rực cháy hơn vào buổi đêm.