MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐại Xà Vương, Buông Ta RaChương 12: GIAO HÒA GIỮA RỪNG ĐÊM (H)

Đại Xà Vương, Buông Ta Ra

Chương 12: GIAO HÒA GIỮA RỪNG ĐÊM (H)

870 từ · ~5 phút đọc

Đêm buông xuống trên đỉnh Thần Long, tiếng côn trùng kêu râm ran hòa cùng tiếng gió xào xạc qua kẽ lá. Bên trong hang động, bếp lửa nhỏ vẫn còn cháy âm ỉ, tỏa ra hơi ấm dịu nhẹ. Lâm Uyển vừa tắm xong ở suối nước nóng phía sau, cô khoác lên mình chiếc áo lông thú mềm mại, mái tóc dài còn hơi ẩm rủ xuống đôi vai gầy.

Mặc Diễm đang đợi cô trên giường da thú. Hắn nằm nghiêng, chống tay lên đầu, cơ thể trần trụi để lộ những đường nét săn chắc dưới ánh sáng mờ ảo. Khi thấy cô bước tới, đôi mắt hổ phách của hắn chợt tối sầm lại, một luồng khí nóng bỏng bắt đầu lan tỏa khắp không gian.

"Lại đây, Uyển Uyển." – Hắn khàn giọng ra lệnh.

Lâm Uyển ngoan ngoãn đi tới, ngồi xuống bên cạnh hắn. Ngay lập tức, một vòng tay mạnh mẽ kéo cô ngã vào lồng ngực vững chãi. Mặc Diễm vùi đầu vào hõm cổ cô, hít lấy mùi hương thảo mộc thanh khiết trộn lẫn với mùi da thịt nồng nàn sau khi tắm.

"Hôm nay em rất ngoan." – Hắn lẩm bẩm, đôi môi bắt đầu gặm nhấm vành tai cô, đôi tay thì không ngừng di chuyển, luồn vào trong lớp áo lông thú để khám phá những đường cong mà hắn đã thuộc lòng.

Lâm Uyển khẽ run rẩy, cô cảm nhận được sự nam tính của hắn đang dần thức tỉnh, cứng nóng áp sát vào đùi mình. Lần này, cô không còn trốn tránh. Cô vòng tay qua cổ hắn, chủ động đáp lại nụ hôn của Mặc Diễm. Sự chủ động này khiến hắn như phát điên. Hắn lật người đè cô xuống, nụ hôn sâu mang theo sự khát khao mãnh liệt như muốn nuốt chửng hơi thở của người dưới thân.

"Ưm... Mặc Diễm... nhẹ một chút..." – Lâm Uyển thốt lên khi hắn cắn nhẹ vào đầu ngực cô qua lớp vải.

Mặc Diễm không trả lời bằng lời nói, hắn dùng hành động để chứng minh sự khao khát của mình. Hắn cởi bỏ lớp áo lông thú cuối cùng của cô, để lộ cơ thể trắng ngần dưới ánh trăng hắt vào từ cửa hang. Đôi bàn tay to lớn của hắn bắt đầu mơn trớn, từ đôi gò bồng đảo căng tròn đến vòng eo thon gọn, rồi dừng lại ở vùng tư mật đã bắt đầu ẩm ướt.

Hắn dùng ngón tay trêu đùa, khơi gợi những cảm xúc thầm kín nhất của cô. Lâm Uyển ưỡn người, đôi mắt mờ sương, những tiếng rên rỉ ngọt ngào không tự chủ được mà thoát ra khỏi bờ môi mọng. Sự hòa quyện giữa nhiệt độ cơ thể cô và hơi lạnh từ nam nhân tạo nên một cảm giác kích thích cực độ, giống như lửa và băng đang giao chiến.

Khi không thể kiềm chế được nữa, Mặc Diễm tách chân cô ra và tiến vào. Một cảm giác lấp đầy trọn vẹn khiến Lâm Uyển phải thốt lên một tiếng nghẹn ngào. Hắn bắt đầu chuyển động, nhịp nhàng và dẻo dai như một con rắn đang quấn lấy con mồi. Mỗi cú thúc đều chạm đến nơi sâu nhất, mang theo sự chiếm hữu tuyệt đối.

"Uyển Uyển... em là của ta... chỉ mình ta thôi..." – Hắn gầm nhẹ bên tai cô, mồ hôi trên trán hắn rơi xuống ngực cô, nóng hổi.

Trận làm tình diễn ra đầy nghệ thuật và nồng cháy. Mặc Diễm không còn thô bạo như lần trừng phạt trước, mà thay vào đó là sự kiên nhẫn và dẫn dắt. Hắn muốn cô cùng hắn chìm đắm trong khoái cảm, muốn cô phải khát cầu hắn như cách hắn đang khát cầu cô. Lâm Uyển hoàn toàn bị khuất phục, cô ôm chặt lấy tấm lưng rộng lớn của hắn, đôi chân kẹp chặt lấy hông hắn, cùng hắn leo lên những đỉnh cao của sự sung sướng.

Trong không gian tĩnh lặng của hang động, chỉ còn nghe thấy tiếng thở dốc nồng nàn và tiếng va chạm xác thịt đầy ám muội. Khi cơn sóng tình dâng lên đến đỉnh điểm, Mặc Diễm siết chặt lấy cô, tiếng gầm thỏa mãn vang vọng khắp hang đá. Lâm Uyển cũng run rẩy đạt đến cực hạn, cô lịm đi trong vòng tay đầy chiếm hữu của vị Xà vương, cảm thấy linh hồn mình như đã hoàn toàn hòa làm một với hắn.

Sau khi mọi thứ lắng xuống, Mặc Diễm không rời đi ngay. Hắn vẫn giữ nguyên tư thế ôm chặt lấy cô, làn da lạnh lẽo của hắn giờ đây đã ấm áp hơn nhờ nhiệt độ từ cơ thể cô. Hắn vuốt ve mái tóc rối của cô, trong mắt hiện lên một sự dịu dàng hiếm thấy.

"Ngủ đi, bảo bối. Ngày mai, ta sẽ mang về cho em những thứ em thích."

Lâm Uyển vùi mặt vào ngực hắn, mỉm cười mãn nguyện. Cô biết, "chiếc lồng vàng" này tuy có chút chật hẹp, nhưng nó lại chứa đựng một thứ tình yêu nguyên thủy và chân thành nhất mà cô từng nhận được.