669 từ · ~4 phút đọc
Sáng sớm, sương mù trên đỉnh Thần Long chưa kịp tan, Mặc Diễm đã thức dậy. Hắn nhìn người con gái đang ngủ say trong lòng mình, gương mặt nhỏ nhắn của Lâm Uyển khi ngủ trông thật bình yên, không còn nét lo âu hay sợ hãi. Nhớ lại lời hứa tối qua, Mặc Diễm khẽ hôn lên trán cô rồi rời giường.
Hắn quyết định đi vào thành phố M. Hắn biết Lâm Uyển tuy đã chấp nhận ở lại đây, nhưng cô vẫn rất nhớ những vật dụng của loài người. Cô cần quần áo mới, cần những thứ mà một "con rắn" như hắn không thể tạo ra bằng phép thuật.
Mặc Diễm hóa thành nhân dạng. Hắn chọn một bộ đồ mà hắn "mượn" được từ đám thợ săn lần trước — một chiếc áo khoác đen dài và quần tối màu. Với vóc dáng cao lớn và khuôn mặt sắc sảo, Mặc Diễm trông không khác gì một vị thiếu gia quyền quý đang đi dã ngoại, ngoại trừ đôi mắt hổ phách luôn toát ra vẻ lạnh lùng, xa cách.
Bước chân vào rìa thành phố M, Mặc Diễm cảm thấy không thoải mái. Mùi khói bụi, tiếng động cơ xe máy và tiếng người ồn ào khiến các giác quan nhạy bén của hắn bị nhiễu loạn. Hắn đi vào một trung tâm thương mại lớn. Sự xuất hiện của Mặc Diễm ngay lập tức thu hút mọi ánh nhìn. Phụ nữ nhìn hắn với vẻ ngưỡng mộ, còn đàn ông thì ghen tị với khí chất vương giả tỏa ra từ hắn.
Mặc Diễm chẳng quan tâm. Hắn đi thẳng vào một cửa hàng quần áo nữ cao cấp. Một cô nhân viên trẻ run rẩy tiến lại gần, bị áp lực từ ánh mắt của hắn làm cho lắp bắp: "Thưa... thưa ngài, ngài muốn tìm gì ạ?"
"Lấy tất cả những bộ nào mềm nhất, đẹp nhất. Cho một cô gái cao đến tầm này." – Hắn đưa tay ngang vai mình, khuôn mặt không chút cảm xúc.
Hắn cũng chẳng biết dùng tiền. Khi cô nhân viên đưa hóa đơn, Mặc Diễm thản nhiên lấy ra một thỏi vàng ròng mà hắn nhặt được trong những kho báu cổ dưới lòng đất Thần Long. Cô nhân viên trợn tròn mắt, suýt chút nữa là gọi bảo vệ vì tưởng gặp kẻ lừa đảo hoặc... đại gia điên. Cuối cùng, sau một hồi giải thích và kiểm định, Mặc Diễm rời đi với vài túi đồ hiệu trên tay.
Hắn còn mua thêm một chiếc gương soi lớn, vài cuốn sách và cả những món ăn vặt mà hắn thấy trẻ con loài người hay cầm trên tay. Đối với Mặc Diễm, tất cả những thứ này đều vô giá trị so với một nụ cười của Lâm Uyển.
Trở về hang động khi mặt trời đã đứng bóng, Mặc Diễm thấy Lâm Uyển đang loay hoay nấu nước bên bếp lửa. Thấy hắn về với lỉnh kỉnh đồ đạc, cô kinh ngạc đến mức đánh rơi cả chiếc gáo tre.
"Mặc Diễm... anh... anh đi đâu mà mua nhiều đồ thế này?"
"Cho em." – Hắn ngắn gọn đáp, rồi bày tất cả ra trước mặt cô.
Lâm Uyển nhìn những bộ váy bằng lụa mềm mại, nhìn chiếc gương soi sáng loáng, nước mắt cô bỗng dưng trào ra. Cô không ngờ một con đại xà vương độc đoán lại có thể vì cô mà dấn thân vào nơi hắn ghét nhất — thế giới loài người.
"Cảm ơn anh... thật sự cảm ơn anh." – Cô nhào vào lòng hắn, ôm chặt lấy lồng ngực vững chãi.
Mặc Diễm lúng túng vuốt tóc cô. Hắn không hiểu tại sao cô lại khóc khi nhận được đồ, nhưng cảm giác cô cần mình khiến hắn thấy mãn nguyện lạ kỳ. Hắn bế cô lên, đặt ngồi lên tảng đá phẳng, khẽ thầm thì: "Chỉ cần em ngoan, cả thế giới này ta cũng có thể mang về cho em."