798 từ · ~4 phút đọc
Buổi tối hôm đó, không khí trong hang động trở nên khác lạ. Lâm Uyển đã thay một bộ váy lụa màu xanh ngọc mà Mặc Diễm mang về. Chất vải mềm mại ôm sát lấy những đường cong thanh xuân, khiến cô trông như một tiên nữ lạc giữa rừng sâu.
Mặc Diễm ngồi trên phiến đá, đôi mắt không rời khỏi cô dù chỉ một giây. Dục vọng trong hắn như một ngọn lửa bị kìm nén bấy lâu, giờ đây bùng cháy dữ dội khi thấy người phụ nữ của mình rực rỡ dưới ánh dạ minh châu.
"Uyển Uyển, lại đây." – Giọng hắn khàn đặc, chứa đựng một sự cưỡng chế không thể chối từ.
Lâm Uyển bước lại gần, cô cầm theo chiếc gương mới mua, định khoe với hắn nhưng Mặc Diễm đã nhanh tay kéo cô ngã nhào vào lòng mình. Chiếc gương rơi xuống lớp da thú, phản chiếu ánh sáng lấp lánh của trần hang.
"Anh sao vậy?" – Cô khẽ hỏi, hơi thở bắt đầu rối loạn khi cảm nhận được bàn tay nóng hổi của hắn đang vuốt ve dọc theo sườn đùi mình.
"Em mặc bộ đồ này... làm ta muốn xé xác nó ra ngay lập tức." – Mặc Diễm gầm nhẹ, hắn cúi xuống cắn mạnh vào hõm cổ cô, để lại một vết đỏ sẫm.
Lâm Uyển run rẩy, đôi tay nhỏ bé bấu chặt lấy vai hắn. Cô biết, khi Mặc Diễm dùng tông giọng này, nghĩa là bản năng xà tộc của hắn đang trỗi dậy. Hắn không đợi cô trả lời, bàn tay thô ráp luồn vào dưới tà váy lụa, trực tiếp chạm vào làn da mịn màng bên trong.
"Mặc Diễm... nhẹ một chút... áo mới mà..." – Cô thầm thì, nhưng lời nói đã sớm biến thành tiếng rên rỉ khi hắn ngậm lấy nụ hồng đào qua lớp vải mỏng.
Hắn thô bạo lật người cô lại, ép cô nằm sấp trên phiến đá phẳng, còn hắn thì áp sát từ phía sau. Sự tiếp xúc giữa lồng ngực trần vạm vỡ của hắn và tấm lưng trần của cô tạo ra một sự kích thích điên rồ. Mặc Diễm vén cao vạt váy, nhìn ngắm bờ mông tròn trịa và đôi chân dài trắng muốt của cô dưới ánh trăng mờ.
"Hôm nay, ta muốn đánh dấu em... để bất cứ kẻ nào nhìn thấy cũng biết em thuộc về ai."
Hắn đột ngột tiến vào từ phía sau mà không hề báo trước. Sự xâm nhập mạnh mẽ và to lớn khiến Lâm Uyển thét lên một tiếng nhỏ, cô bám chặt lấy mép phiến đá, đầu óc quay cuồng. Mặc Diễm không cho cô thời gian để thích nghi, hắn bắt đầu những cú thúc dồn dập và uy lực.
Tiếng va chạm cơ thể "bạch bạch" vang vọng trong hang đá, hòa cùng tiếng thở dốc nồng nàn. Mặc Diễm một tay siết chặt eo cô, một tay luồn ra phía trước nhào nặn đôi gò bồng đảo đang rung động theo từng nhịp đẩy của hắn. Hắn như một con mãnh thú đang thưởng thức con mồi ngon nhất, cuồng nhiệt và không biết mệt mỏi.
Lâm Uyển bị hắn đẩy đến bờ vực của sự mê loạn. Cảm giác bị chiếm hữu từ phía sau mang lại một sự hổ thẹn nhưng cũng đầy kích thích. Cô chỉ biết nức nở, gọi tên hắn trong vô vọng: "Mặc Diễm... chậm lại... tôi chịu không nổi..."
Hắn không dừng lại, trái lại còn cúi xuống hôn lên những vết sẹo nhỏ trên lưng cô — những vết thương cũ nay đã mờ đi dưới sự chăm sóc của hắn. Khi khoảnh khắc cao trào ập đến, Mặc Diễm gầm lên một tiếng thỏa mãn, hắn siết chặt lấy cô, trút hết mọi khát khao mãnh liệt vào sâu bên trong cơ thể cô.
Lâm Uyển run rẩy, cả người đổ sụp xuống phiến đá, mồ hôi đẫm lệ. Mặc Diễm không rời đi ngay, hắn vẫn giữ nguyên tư thế ôm lấy cô từ phía sau, hơi thở nóng hổi phả vào gáy cô.
"Uyển Uyển, em là của ta. Vĩnh viễn chỉ được là của ta."
Trong gương, Lâm Uyển nhìn thấy bóng hình của hai người quấn quýt vào nhau. Cô mệt mỏi nhắm mắt lại, cảm nhận sự chiếm hữu điên cuồng của vị vua rừng già. Cô biết, mình đã không còn đường lui, và dường như... cô cũng không còn muốn lui nữa.
Đêm đó, dưới đỉnh Thần Long, một loài hoa lạ đột ngột nở rộ, tỏa ra mùi hương kỳ quái. Cách hang động không xa, một đôi mắt đỏ rực khác cũng đang âm thầm quan sát, chờ đợi thời cơ để cướp đi "linh dược" của Xà vương.