MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐại Xà Vương, Buông Ta RaChương 15: BÓNG MA TRONG RỪNG THẲM

Đại Xà Vương, Buông Ta Ra

Chương 15: BÓNG MA TRONG RỪNG THẲM

700 từ · ~4 phút đọc

Sau đêm nồng cháy ấy, không khí tại đỉnh Thần Long bỗng trở nên ngột ngạt một cách lạ kỳ. Mặc Diễm vốn là kẻ nhạy cảm với mùi hương và sự thay đổi của đất trời, hắn liên tục đứng ở cửa hang, đôi mắt hổ phách đăm đăm nhìn vào những lùm cây rậm rạp phía xa. Bản năng của một vị vua cảnh báo hắn rằng: Có một kẻ săn mồi khác đang rình rập, và mục tiêu của nó chính là người phụ nữ đang ngủ say trong hang.

Sáng hôm đó, Mặc Diễm phải đi đến đỉnh núi phía Bắc để thu thập linh khí — một nghi thức định kỳ để duy trì nhân dạng. Hắn nắm chặt tay Lâm Uyển, dặn dò kỹ lưỡng: "Hôm nay em tuyệt đối không được rời khỏi hang dù chỉ một bước. Ta đã giăng một lớp kết giới bằng vảy của mình ở cửa, không có thứ gì có thể xâm nhập, trừ khi em tự mình bước ra ngoài. Hiểu chưa?"

Lâm Uyển thấy vẻ mặt nghiêm trọng của hắn thì gật đầu lia lịa: "Tôi biết rồi, anh đi sớm về sớm nhé."

Mặc Diễm rời đi, bóng dáng cao lớn biến mất vào màn sương mù dày đặc. Lâm Uyển ở lại trong hang, cô lôi những cuốn sách mà hắn mua cho ra đọc để giết thời gian. Tuy nhiên, càng về trưa, một mùi hương lạ lùng bắt đầu len lỏi vào hang. Đó không phải là mùi thảo mộc thanh khiết, mà là một mùi thơm ngọt lịm đến mức khiến đầu óc người ta mụ mị, giống như mùi của hoa quỳnh nở rộ trong đêm.

"Cứu... cứu tôi với..."

Một tiếng gọi yếu ớt vang lên ngay sát cửa hang. Lâm Uyển giật mình buông cuốn sách xuống. Cô tiến lại gần cửa hang nhưng nhớ lời Mặc Diễm dặn nên dừng lại. Qua lớp màn sương mờ ảo của kết giới, cô thấy một cô gái trẻ, áo quần rách rưới, chân tay đầy máu đang bò lê lết trên mặt đất.

"Cô gì ơi! Cô làm sao thế?" – Lâm Uyển lo lắng hỏi vọng ra.

"Tôi... tôi bị gấu tấn công... làm ơn... cho tôi xin miếng nước..." – Cô gái kia thều thào, gương mặt tái nhợt vì mất máu trông vô cùng tội nghiệp.

Lòng trắc ẩn của một sinh viên ngành y trỗi dậy mạnh mẽ. Lâm Uyển đấu tranh tư tưởng dữ dội. Mặc Diễm bảo không được ra ngoài, nhưng mạng người quan trọng hơn. Cô nghĩ bụng, mình chỉ bước ra ngoài một chút để đưa nước và thuốc rồi vào ngay chắc sẽ không sao.

Ngay khi đôi bàn chân của Lâm Uyển vừa bước qua khỏi lanh giới của lớp kết giới, không gian xung quanh bỗng chốc thay đổi. Cô gái đáng thương kia đột ngột ngẩng đầu lên, đôi mắt không phải màu người mà là một màu đỏ rực, khóe môi nhếch lên một nụ cười quỷ dị.

"Tìm thấy rồi... linh dược của Xà Vương."

Chưa kịp để Lâm Uyển thét lên, cô gái kia hóa thành một dải lụa trắng dài, quấn chặt lấy eo cô rồi kéo mạnh vào bụi rậm. Đó không phải là người, mà là một con Hồ ly tinh tu luyện lâu năm ở vùng núi phía Đông, kẻ luôn khao khát có được trái tim của người phụ nữ được Xà Vương sủng ái để tăng tiến tu vi.

Lâm Uyển bị lôi đi sồng sộc trên nền đất đá, quần áo lụa là bị xé rách, da thịt đau rát. Cô tuyệt vọng gọi tên Mặc Diễm, nhưng tiếng kêu của cô bị tiếng gió bão vừa nổi lên nuốt chửng.

Cùng lúc đó, ở đỉnh núi phía Bắc, Mặc Diễm chợt cảm thấy lồng ngực đau thắt. Kết giới của hắn bị phá vỡ! Hắn gầm lên một tiếng kinh thiên động địa, cơ thể hóa thành hắc xà khổng lồ dài hàng chục mét, lao vút đi với tốc độ của sấm sét.

"Kẻ nào gan to tày trời dám chạm vào người của ta, ta sẽ khiến nó phải hối hận vì đã được sinh ra!"