MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDâm PhụChương 1: CUỘC GỌI LÚC NỬA ĐÊM

Dâm Phụ

Chương 1: CUỘC GỌI LÚC NỬA ĐÊM

873 từ · ~5 phút đọc

Điện thoại rung lên khi kim đồng hồ vừa trượt qua con số 0:17.

Văn Minh đang nằm nghiêng trên chiếc giường cũ, một tay gác lên trán, mắt nhìn trân trân vào trần nhà loang lổ những vệt ố vàng như bản đồ của một vùng đất đã chết. Căn phòng trọ nhỏ im lìm đến mức anh có thể nghe rõ tiếng tim mình đập, chậm nhưng nặng, như thể mỗi nhịp đều mang theo một nỗi mệt mỏi không gọi tên được.

Anh không có thói quen nghe điện thoại lúc khuya.

Không ai gọi anh vào giờ này cả.

Rè… rè…

Màn hình sáng lên, ánh sáng xanh lạnh lẽo hắt lên khuôn mặt hốc hác của Minh. Một số lạ. Không tên, không ảnh đại diện.

Anh định tắt.

Nhưng ngay khoảnh khắc ngón tay vừa chạm vào màn hình, một cảm giác rất kỳ lạ tràn qua — giống như có ai đó vừa đứng sát bên giường, cúi xuống, thì thầm vào tai anh bằng một hơi thở lạnh buốt.

Minh khựng lại.

Chuông ngừng rung.

Rồi… im lặng.

Anh thở phào, tự cười nhạt chính mình.

Thần hồn nát thần tính. Chắc do dạo này mất ngủ.

Minh vừa đặt điện thoại xuống thì…

Nó rung lên lần nữa.

Lần này, không phải chuông.

Chỉ là một rung nhẹ, ngắn — như một cái chạm cố tình.

Anh cầm máy lên, tim bắt đầu đập nhanh hơn.

Vẫn là số đó.

Minh nhấn nghe.

— A lô…

Ở đầu dây bên kia, không có tiếng trả lời ngay. Chỉ là một khoảng im lặng kéo dài, đủ lâu để Minh nghe rõ tiếng thở của chính mình, và… một âm thanh rất nhỏ, rất mờ — như tiếng móng tay cào nhẹ lên mặt gỗ.

— A lô? — Minh gằn giọng, cố tỏ ra bình tĩnh.

Rồi giọng nói cất lên.

Một giọng phụ nữ. Trầm. Chậm. Khàn nhẹ như vừa khóc xong.

— Cậu là… Văn Minh phải không?

Minh ngồi bật dậy.

— Ai đấy? Sao cô biết tên tôi?

Ở đầu dây, người phụ nữ khẽ cười. Không phải tiếng cười vui, mà là kiểu cười… mệt mỏi, rã rời.

— Tôi biết nhiều thứ lắm. Biết cả việc cậu hay tỉnh giấc lúc nửa đêm. Biết cậu đang không ngủ được. Biết cậu đang thấy… trống.

Minh lạnh sống lưng.

— Cô là ai?

Một khoảng lặng nữa.

— Tôi tên Ngọc Mai.

Cái tên ấy vang lên rất khẽ, nhưng lại có trọng lượng kỳ lạ, như thể không phải nói ra mà là đặt thẳng vào đầu anh.

— Tôi cần cậu giúp.

— Giờ này? — Minh gằn giọng — Nếu là nhầm số—

— Không nhầm. — Ngọc Mai cắt lời — Tôi đã đợi đúng số này gọi cho cậu.

Minh nuốt nước bọt.

— Giúp… chuyện gì?

Ở đầu dây, giọng Ngọc Mai chùng xuống.

— Chuyện của người chết.

Căn phòng dường như lạnh đi một chút.

Minh bật cười khan.

— Cô gọi nhầm người rồi. Tôi không làm mấy chuyện đó.

— Cậu từng ở lại căn nhà số 17 đường Phạm Văn Trị, đúng không?

— Cậu từng nghe tiếng gõ cửa lúc ba giờ sáng, nhưng khi mở ra thì không thấy ai.

— Cậu từng mơ thấy một người đàn bà đứng quay lưng, tóc dài chạm đất.

Minh đứng chết trân.

— Sao… sao cô biết?

— Vì cậu có căn.

Ba chữ đó được nói ra rất nhẹ. Nhưng chúng rơi xuống như đá.

Minh cảm thấy cổ họng khô rát.

— Tôi không có hứng nghe mấy trò dọa ma. — anh nói, nhưng giọng đã run — Nếu cô còn gọi—

— Cậu không cần tin tôi. — Ngọc Mai nói chậm rãi — Chỉ cần đến đây. Nghe tôi nói hết. Sau đó, cậu có thể đi.

— Ở đâu?

— Cuối hẻm 45, đường Lê Quang Định. Căn nhà không có gương.

Minh bật thốt:

— Sao cô biết tôi—

— Tôi biết cậu ghét gương. — Ngọc Mai thì thầm — Vì mỗi lần soi, cậu đều cảm thấy… không chắc người trong đó là mình.

Không khí như đông cứng lại.

Minh nhìn quanh căn phòng trọ, ánh đèn neon chớp tắt nhẹ. Trên bức tường đối diện, cái gương nhỏ anh dùng để treo áo phản chiếu một góc phòng tối om.

Anh chưa từng kể chuyện đó cho ai.

— Nếu tôi không đến thì sao? — Minh hỏi.

Đầu dây bên kia im lặng vài giây.

Rồi Ngọc Mai nói, giọng dịu lại, gần như van nài:

— Thì người chết sẽ không được yên.

— Và cậu… cũng vậy.

Cuộc gọi kết thúc.

Không tiếng tút.

Chỉ là… tắt hẳn.

Minh nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại tối đen. Trên đó, số lạ kia cũng biến mất, như chưa từng tồn tại.

Anh ngồi bất động rất lâu.

Ngoài cửa sổ, gió thổi qua hàng cây, tạo ra những âm thanh xào xạc như tiếng thì thầm.

Một ý nghĩ không mời mà đến, trườn qua đầu anh:

“Căn nhà không có gương.”

Minh đứng dậy, đi tới chiếc gương treo trên tường.

Anh nhìn vào đó.

Trong khoảnh khắc rất ngắn…

anh có cảm giác người trong gương chậm hơn mình nửa nhịp.

Minh lùi lại, tim đập loạn.

Ở rất xa, trong một căn nhà tối cuối con hẻm, Ngọc Mai ngồi trước bàn thờ phủ bụi, ngọn nến bỗng rung lên, lửa nghiêng về một phía như bị ai đó thổi.

Cô mỉm cười.

— Cậu sẽ đến, Văn Minh.

— Ai rồi cũng đến.