Văn Minh đứng trước đầu hẻm 45 khi kim đồng hồ chỉ 1 giờ 06 phút sáng.
Con hẻm hẹp đến mức hai người đi ngược chiều phải nghiêng vai mới tránh được nhau. Đèn đường vàng vọt, treo lơ lửng như sắp tắt, ánh sáng yếu ớt không đủ xua đi những mảng tối bám đầy hai bên vách tường ẩm mốc. Mùi nước cống, mùi rác cũ và mùi nhang tàn quyện lại thành một thứ mùi ngai ngái, nặng nề, khiến lồng ngực Minh tức lên mỗi lần hít thở.
Anh không biết vì sao mình lại ở đây.
Lý trí nói rằng đây là trò đùa bệnh hoạn.
Nhưng có thứ gì đó khác — một lực kéo mơ hồ, như bàn tay vô hình đặt sau lưng — cứ đẩy anh tiến về phía trước.
Cuối hẻm là một căn nhà thấp, cổng sắt han gỉ, cánh cửa khép hờ. Không biển số. Không đèn hiên.
Minh dừng lại.
Tim anh đập chậm đi một cách bất thường.
Căn nhà không có gương.
Câu nói của Ngọc Mai vang lên trong đầu, rõ mồn một.
Anh đưa tay gõ cửa.
Ba tiếng.
Cốc. Cốc. Cốc.
Không có tiếng trả lời.
Minh định quay đi thì cánh cửa… tự mở.
Không tiếng kẽo kẹt.
Không một lực đẩy.
Chỉ là… mở ra, rất chậm, như thể căn nhà đang hít vào một hơi dài.
Bên trong tối om.
— Vào đi.
Giọng Ngọc Mai vang lên từ sâu bên trong. Không cao, không thấp, nhưng có độ vang kỳ lạ, như không phát ra từ một điểm cố định nào.
Minh bước vào.
Cánh cửa sau lưng anh khép lại cạch một tiếng khô khốc.
Không khí trong nhà lạnh hơn bên ngoài rõ rệt. Không phải kiểu lạnh của điều hòa, mà là thứ lạnh ẩm, bám vào da thịt, chui vào từng kẽ xương.
Ngôi nhà nhỏ, trần thấp. Ánh đèn dầu leo lét trên bàn thờ duy nhất trong phòng khách. Không sofa, không tivi. Chỉ có một chiếc bàn gỗ cũ, vài cái ghế đẩu và… rất nhiều khoảng trống.
Minh đảo mắt tìm bản năng thứ mà người ta luôn tìm đầu tiên khi bước vào một không gian lạ.
Gương.
Không có.
Không trên tường.
Không trên tủ.
Không trong phòng.
Cảm giác mất phương hướng lập tức ập đến, như thể anh vừa bị lấy đi một mốc neo vô hình.
Ngọc Mai từ trong buồng bước ra.
Cô mặc áo dài màu sẫm, tóc buộc thấp sau gáy. Gương mặt không trang điểm, nhợt nhạt dưới ánh đèn dầu, nhưng đôi mắt… đôi mắt lại quá sáng.
— Cậu đến rồi. — cô nói.
Minh gật đầu, cổ họng khô lại.
— Cô bảo là cần tôi giúp.
Ngọc Mai nhìn anh rất lâu. Cái nhìn không dò xét, không soi mói, mà giống như đang đếm nhịp thở của anh.
— Cậu có thấy khó chịu không? — cô hỏi.
— Khó chịu?
— Từ lúc bước vào đây.
Minh sững lại.
Anh nhận ra vai mình đang căng cứng, hai bàn tay nắm chặt đến trắng bệch.
— Chỉ là… không quen.
Ngọc Mai mỉm cười nhẹ.
— Ai cũng nói vậy.
Cô quay lưng, ra hiệu cho Minh theo sau. Hành lang dẫn vào trong hẹp hơn, ánh sáng yếu dần. Mỗi bước chân vang lên rõ ràng, nhưng… Minh có cảm giác không phải chỉ có hai bộ bước chân.
Anh dừng lại.
Âm thanh phía sau cũng dừng.
— Cô có nghe thấy gì không? — Minh hỏi.
Ngọc Mai không quay đầu.
— Cậu nghe thấy gì?
— Tiếng… bước chân.
— Chỉ có cậu và tôi.
Cô nói rất chắc.
Minh nuốt nước bọt, bước tiếp.
Căn phòng trong cùng là phòng ngủ. Trống trải đến bất thường. Một chiếc giường gỗ thấp, tấm chiếu cũ, bàn thờ nhỏ đặt ngay chân giường. Trên bàn thờ không có ảnh, chỉ có một bát nhang đầy tro và một cây nến đỏ đã cháy gần hết.
— Người chết ở đây. — Ngọc Mai nói — Không có mộ.
Minh rùng mình.
— Cô nói tôi có “căn”. Căn gì?
Ngọc Mai quay lại. Lần này, khoảng cách giữa họ rất gần.
— Căn nhìn thấy.
Minh bật cười, nhưng tiếng cười tắt rất nhanh.
— Tôi chưa từng thấy ma.
— Vì cậu né. — cô nói khẽ — Cậu luôn né.
— Né cái gì?
Ngọc Mai đưa tay lên, dừng lại ngay trước ngực Minh, không chạm vào.
— Cảm giác này.
Không hiểu sao tim Minh đập mạnh.
— Ở lại đây một đêm. — cô nói — Chỉ cần một đêm.
— Để làm gì?
— Để người chết nói chuyện.
Minh lùi lại một bước.
— Tôi không nhận lời.
Ánh đèn dầu bỗng chao nhẹ.
Ngọc Mai nghiêng đầu, giọng trầm xuống.
— Cậu có nghe thấy gì không?
Minh mở miệng định đáp thì…
một tiếng thở dài vang lên, rất sát tai anh.
Không phải từ phía Ngọc Mai.
Minh quay phắt lại.
Không ai cả.
Nhưng chiếc chiếu trên giường lún xuống, như có ai đó vừa ngồi.
Minh cảm thấy dạ dày mình thắt lại.
— Cậu nghe rồi đấy. — Ngọc Mai nói — Từ lúc bước vào, cậu đã nghe.
— Không… — Minh thì thào — Chỉ là ảo giác.
— Cậu càng phủ nhận, họ càng bám. — cô nói — Đó là lý do căn nhà này không có gương.
— Vì sao?
Ngọc Mai nhìn thẳng vào mắt anh.
— Vì có những thứ… không thích bị nhìn thấy.
Ngọn nến bỗng tắt phụt.
Bóng tối ập xuống như một tấm chăn dày.
Trong bóng tối, Minh cảm nhận rất rõ…
Có thứ gì đó đang đứng ngay sau lưng mình.
Không chạm.
Không nói.
Chỉ đứng đó.
Rất gần.