MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDâm PhụChương 3: NGƯỜI ĐÀN BÀ BỊ GỌI LÀ DÂM PHỤ

Dâm Phụ

Chương 3: NGƯỜI ĐÀN BÀ BỊ GỌI LÀ DÂM PHỤ

864 từ · ~5 phút đọc

Văn Minh rời căn nhà khi trời chưa sáng hẳn.

Không phải vì Ngọc Mai đuổi anh đi. Cô chỉ bảo:

— Nếu cậu muốn ở lại đêm nay, hãy đi một vòng quanh đây trước. Để biết mình đang bước vào đâu.

Câu nói ấy khiến Minh thấy khó chịu, nhưng cũng đánh trúng một điều mơ hồ trong đầu anh: cảm giác căn nhà đó không tồn tại độc lập, mà gắn chặt với cả con hẻm này — với những con người đang sống quanh nó.

Hẻm 45 ban ngày trông khác hẳn ban đêm.

Ánh sáng yếu ớt rọi xuống những bức tường loang lổ, phơi bày vết nứt, mảng rêu, những dòng chữ nguệch ngoạc cũ kỹ. Nhưng thay vì dễ thở hơn, Minh lại có cảm giác… mọi thứ rõ ràng quá mức, như thể từng ánh nhìn đều có thể chạm vào da anh.

Một bà bán xôi ngồi ở đầu hẻm.

Minh dừng lại, mua một gói xôi như cái cớ để bắt chuyện.

— Cô ơi, cho con hỏi… căn nhà cuối hẻm…

Bà ta ngẩng lên. Ánh mắt sắc và nhanh, lướt qua Minh từ đầu tới chân.

— Nhà ai?

— Nhà… người phụ nữ tên Ngọc Mai.

Bà bán xôi khựng lại.

Chỉ một nhịp rất nhỏ. Nhưng Minh nhận ra.

— Cậu quen nó à?

Giọng bà trầm xuống.

— Chỉ… mới gặp. — Minh đáp.

Bà ta cười nhạt, nụ cười không chạm đến mắt.

— Thế thì tránh xa ra.

— Vì sao?

Bà đặt vá xôi xuống, lau tay vào tạp dề, nghiêng người lại gần hơn một chút.

— Vì nó là dâm phụ.

Từ ấy được thốt ra rất gọn. Rất quen.

Như thể đã được nhai đi nhai lại quá nhiều lần.

Minh cau mày.

— Cô nói vậy… có nặng lời quá không?

Bà bán xôi bật cười khẽ.

— Cậu còn trẻ. Chưa thấy đủ.

Bà nhìn về phía cuối hẻm, nơi căn nhà của Ngọc Mai nằm lặng lẽ, cửa vẫn khép hờ.

— Trước cậu, có ít nhất ba thằng đàn ông hay lui tới đó.

— Thằng thì mất tích.

— Thằng thì phát điên.

— Thằng cuối… treo cổ trong phòng trọ, miệng vẫn còn gọi tên nó.

Minh cảm thấy cổ họng mình thắt lại.

— Cô có chắc… là do cô ấy?

— Không ai chắc gì cả. — bà đáp — Nhưng ai dính vào nó cũng không yên.

Minh rời đi với gói xôi nguội ngắt trong tay.

Anh tiếp tục đi sâu vào hẻm.

Trước cửa một căn nhà khác, hai người phụ nữ trung niên đang ngồi nhặt rau. Khi Minh đi ngang, tiếng nói chuyện nhỏ dần… rồi tắt hẳn.

Anh bước qua.

Sau lưng, tiếng thì thầm vang lên.

— Lại thêm một thằng nữa.

— Trẻ vậy mà không biết sợ.

— Nhìn cũng được… bảo sao nó không tha.

Minh quay lại.

Hai người đàn bà lập tức im bặt, cúi đầu xuống rổ rau như chưa từng nói gì.

Một cảm giác rất lạ lan lên từ bụng anh. Không hẳn là sợ. Cũng không hẳn là giận. Mà là bị dính bẩn — như thể chỉ vì đứng gần Ngọc Mai, anh đã bị phủ lên người một thứ gì đó dơ dáy vô hình.

Anh ghé vào một quán cà phê cóc cuối hẻm.

Ông chủ quán là người đàn ông gầy gò, mắt thâm quầng. Khi Minh hỏi về Ngọc Mai, ông ta không trả lời ngay, chỉ bật lửa châm điếu thuốc, hít một hơi dài.

— Cậu qua đêm ở nhà nó rồi à?

Minh sững lại.

— Sao ông biết?

Ông ta cười buồn.

— Nhìn cậu là biết.

— Biết gì?

— Biết cái kiểu… bị hút rồi mà vẫn tưởng là mình tự tới.

Minh im lặng.

Khói thuốc cuộn lên giữa hai người.

— Nó từng là con gái đàng hoàng. — ông ta nói tiếp — Hồi mới về hẻm này, hiền lắm. Nhưng sau đó…

— Sau đó thì sao?

— Đàn ông tới.

— Rồi đi.

— Rồi không đi được nữa.

— Ông nghĩ cô ấy làm bùa?

Ông chủ quán lắc đầu.

— Tôi không tin mấy thứ đó.

— Tôi chỉ tin là… có những người lấy cô đơn của kẻ khác làm mồi.

Minh rời quán khi mặt trời đã lên cao.

Trên đường quay lại căn nhà cuối hẻm, từng lời nói vang lên trong đầu anh, chồng chéo lên nhau:

Dâm phụ.

Tai ương.

Không ai yên.

Anh đứng trước cánh cửa cũ kỹ ấy rất lâu.

Lần này, không gõ.

Cửa tự mở.

Ngọc Mai đứng bên trong, như thể đã chờ sẵn.

— Cậu nghe rồi phải không? — cô hỏi.

Minh nhìn cô, cảm giác trong lòng rối rắm.

— Cô biết người ta gọi cô là gì không?

Ngọc Mai mỉm cười. Nụ cười mệt mỏi, quen thuộc.

— Biết chứ.

— Và cô không phủ nhận?

— Phủ nhận để làm gì? — cô hỏi lại — Khi càng phủ nhận, họ càng tin.

Minh nhìn thẳng vào mắt cô.

— Cô đã làm gì với những người đàn ông đó?

Ngọc Mai im lặng một lúc.

Rồi cô nói, giọng rất nhỏ:

— Tôi không giữ họ.

— Tôi chỉ không ngăn họ ở lại.

Cánh cửa sau lưng Minh khép lại.

Không tiếng động.

Anh chợt nhận ra:

từ lúc bước vào lại căn nhà này…

anh không còn nghe thấy tiếng ồn của con hẻm nữa.

Chỉ còn mùi nhang thoang thoảng trong không khí.

Và một cảm giác lạnh rất nhẹ…

bắt đầu bò lên da anh.