MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDâm PhụChương 4: MÙI NHANG VÀ HƠI LẠNH

Dâm Phụ

Chương 4: MÙI NHANG VÀ HƠI LẠNH

649 từ · ~4 phút đọc

Đêm buông xuống căn nhà của Ngọc Mai một cách rất lạ.

Không phải kiểu tối dần, mà là ánh sáng bị rút cạn, như thể có thứ gì đó âm thầm vặn nhỏ thế giới lại. Khi Văn Minh nhận ra thì bóng tối đã trùm lên khung cửa sổ từ lúc nào, đặc quánh, không cho ánh đèn đường bên ngoài lọt vào dù chỉ một vệt mờ.

— Cậu cứ ngủ trong phòng này. — Ngọc Mai nói.

Căn phòng nhỏ, trần thấp. Một chiếc giường gỗ cũ, nệm mỏng. Không gương. Không tranh. Không vật trang trí.

Chỉ có một bát nhang đặt trên chiếc kệ thấp sát tường, nhang đã tàn nhưng mùi vẫn còn vương, ngọt gắt, bám lấy mũi.

Minh đứng khựng lại.

— Cô thắp nhang mỗi ngày à?

Ngọc Mai gật đầu.

— Không phải cho người chết.

— Mà cho những thứ chưa chịu đi.

Câu nói khiến Minh rùng mình.

Anh cởi giày, bước vào phòng. Sàn gỗ lạnh bất thường. Không phải lạnh của đêm mưa, mà là lạnh như thể bên dưới không có đất, chỉ là khoảng trống.

Ngọc Mai kéo cửa lại.

Khép.

Tiếng cửa vang lên khô khốc.

— Nếu có nghe thấy gì… — cô nói — Đừng trả lời.

— Nghe thấy gì?

Ngọc Mai nhìn anh rất lâu.

— Tiếng gọi.

Đèn tắt.

Bóng tối tràn đến nhanh đến mức Minh chưa kịp thích nghi. Anh nằm trên giường, mắt mở trừng trừng, nhìn vào khoảng không trước mặt. Không có gì để nhìn — nhưng anh biết mình đang bị nhìn.

Mùi nhang bắt đầu rõ hơn.

Không phải kiểu thoang thoảng.

Mà là đậm dần, như thể có ai đó vừa mới thắp thêm một nén.

Minh ngồi bật dậy.

— Cô Mai?

Không tiếng trả lời.

Anh nhìn về phía kệ nhang. Trong bóng tối mờ mờ, anh thấy một chấm đỏ rất nhỏ.

Tim anh đập mạnh.

Không thể nào.

Anh nhớ rất rõ: nhang đã tàn.

Nhưng chấm đỏ ấy… đang sáng lên. Rất chậm. Như một con mắt vừa hé mở.

Nhiệt độ trong phòng giảm xuống đột ngột.

Minh kéo chăn lên, nhưng da vẫn nổi da gà. Hơi lạnh không đến từ không khí — mà từ bên trong lồng ngực, lan dần ra tay chân.

Rồi anh nghe thấy.

Lầm rầm… lầm rầm…

Giống tiếng tụng kinh.

Nhưng không thành câu. Không nhịp điệu. Như ai đó đang đọc một thứ ngôn ngữ bị bẻ gãy.

Minh nín thở.

Âm thanh không đến từ ngoài phòng.

Mà từ rất gần.

Từ… dưới giường.

Anh cứng người, mồ hôi lạnh túa ra sau gáy.

— Không trả lời… — lời Ngọc Mai vang lên trong đầu anh.

Tiếng tụng dừng lại.

Một khoảng lặng kéo dài đến mức Minh tưởng tim mình sắp ngừng đập.

Rồi—

Thở.

Tiếng thở rất khẽ.

Rất chậm.

Ngay sát tai anh.

Minh xoay người, bật dậy, tay quờ trong không khí.

Không có ai.

Nhưng chăn trên giường lõm xuống, như thể vừa có thứ gì đó ngồi dậy… rồi biến mất.

Anh bật đèn.

Ánh sáng vàng yếu ớt tràn ra, nhưng không xua tan được cảm giác lạnh.

Bát nhang trên kệ…

đang cắm thêm một nén mới.

Khói mỏng bay lên, uốn lượn như sợi tóc.

Minh lùi lại, lưng chạm tường.

— Ai… ai thắp? — giọng anh khàn đặc.

Không trả lời.

Nhưng trong đầu anh, một suy nghĩ bật lên, rất rõ ràng, không giống của anh:

Ở lại.

Minh ôm đầu.

— Không…

Hơi lạnh siết chặt lấy tim anh, như bàn tay vô hình bóp mạnh.

Cánh cửa phòng kêu cót két.

Ngọc Mai đứng đó.

— Cậu nghe rồi phải không?

Minh nhìn cô, môi run run.

— Trong phòng tôi… có thứ gì đó.

Ngọc Mai bước vào, nhìn bát nhang, thở dài.

— Nó không thích người lạ.

— “Nó” là gì? — Minh gằn giọng.

Ngọc Mai quay lại, ánh mắt sâu và tối.

— Là người chết chưa siêu thoát.

— Và cậu… vừa được nó để ý.

Ngoài kia, gió thổi qua con hẻm.

Nhưng trong căn nhà này…

không có cửa sổ nào rung lên.

Chỉ có mùi nhang.

Và hơi lạnh.

Bám chặt lấy Văn Minh,

như một lời cảnh báo đến quá muộn.