MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDÂN QUỐC: KHÓI LỬA VÀ HOA TRÀChương 1: ĐÊM MƯA Ở BẾN HOÀNG PHỐ

DÂN QUỐC: KHÓI LỬA VÀ HOA TRÀ

Chương 1: ĐÊM MƯA Ở BẾN HOÀNG PHỐ

1,220 từ · ~7 phút đọc

Thượng Hải, tháng 10 năm 1935.

Trận mưa cuối thu mang theo cái lạnh se sắt trút xuống bến Hoàng Phố, gột rửa đi vẻ hào nhoáng ban ngày, để lại một thành phố chìm trong màn sương mù mịt và tiếng còi tàu viễn dương u uất. Trên đường phố của khu Tô giới Pháp, những ánh đèn neon đa sắc phản chiếu xuống mặt đường nhựa ướt sũng, tạo nên một khung cảnh vừa rực rỡ vừa hư ảo.

Khương Vãn Ninh đứng bên cửa sổ tầng ba của Bệnh viện Thánh Maria, tay cầm một tách cà phê đã nguội ngắt. Cô vừa kết thúc một ca phẫu thuật gắp đạn kéo dài năm tiếng đồng hồ. Đôi bàn tay thanh mảnh, vốn dĩ trắng trẻo, giờ đây vẫn còn vương chút mùi thuốc sát trùng nồng nặc. Vãn Ninh khẽ vuốt lại lọn tóc mai lòa xòa, đôi mắt phượng ánh lên vẻ mệt mỏi nhưng vẫn giữ được sự bình thản đến lạ kỳ. Ở tuổi hai mươi tư, sau khi tu nghiệp từ Anh Quốc trở về, cô đã nhanh chóng khẳng định được vị thế của mình tại bệnh viện danh tiếng nhất Thượng Hải này nhờ vào đôi bàn tay vàng và sự bình tĩnh trước mọi lằn ranh sinh tử.

"Bác sĩ Khương, cô vẫn chưa nghỉ sao?" – Y tá Tiểu Lâm ló đầu vào, giọng lo lắng. "Ca trực của cô đáng lẽ đã kết thúc từ một tiếng trước."

Vãn Ninh mỉm cười nhạt, nụ cười nhẹ nhàng như cánh hoa trà trong gió: "Tôi chuẩn bị đi đây. Cơn mưa này có vẻ còn lâu mới dứt."

Vừa dứt lời, một tiếng động lớn vang lên từ phía sảnh chính. Tiếng giày đinh nện xuống sàn đá cẩm thạch rầm rập, phá tan không gian tĩnh lặng của bệnh viện. Vãn Ninh nhíu mày, trực giác của một người thầy thuốc cho cô biết có điều chẳng lành. Cô nhanh chóng khoác lên mình chiếc áo blouse trắng, sải bước ra hành lang.

Dưới sảnh đại sảnh, một cảnh tượng đầy áp lực hiện ra. Một tốp binh lính mặc quân phục xám tro, súng trường vác vai, dàn hàng ngang chặn mọi lối ra vào. Dẫn đầu là một sĩ quan trẻ tuổi với vóc dáng cao lớn, vai rộng, vòng eo thon gọn dưới chiếc thắt lưng da bóng loáng. Tuy nhiên, cánh tay trái của anh ta đang chảy máu ròng ròng, thấm đỏ cả một mảng cầu vai thêu phù hiệu Thiếu tướng.

Đó là Thẩm Minh Hạo. Cái tên này ở Thượng Hải không ai là không biết. Một Thiếu tướng trẻ tuổi, nổi danh bởi sự tàn nhẫn trên chiến trường và sự cứng nhắc trong kỷ luật. Người ta đồn rằng anh ta có trái tim bằng đá và đôi mắt có thể nhìn thấu mọi lời nói dối.

"Bác sĩ giỏi nhất đâu? Ra đây ngay!" – Tiếng một tên thuộc hạ quát tháo, khiến các y tá trẻ sợ hãi lùi lại phía sau.

Vãn Ninh bước xuống cầu thang, từng bước chân của cô đều đặn và thanh tao, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn phía dưới. Cô đứng lại ở bậc thềm cuối cùng, đôi mắt nhìn thẳng vào Thẩm Minh Hạo. Ở khoảng cách gần, cô có thể ngửi thấy mùi thuốc súng hòa lẫn với mùi máu tanh nồng và hương thuốc lá đắt tiền phát ra từ người anh ta.

"Ở đây là bệnh viện, không phải trại lính. Muốn chữa bệnh thì mời giữ trật tự." – Giọng Vãn Ninh trong trẻo nhưng lạnh lùng, không chút sợ hãi.

Thẩm Minh Hạo hơi ngẩng đầu. Dưới vành mũ kê-pi, đôi mắt anh đen sâu thẳm như đầm nước lạnh, sắc sảo như dao găm, đang găm chặt lấy người con gái mảnh mai trước mặt. Anh đã gặp nhiều phụ nữ, từ những tiểu thư khuê các đến những vũ nữ lẳng lơ, nhưng chưa một ai dám dùng thái độ này để nói chuyện với anh.

"Cô là ai?" – Anh trầm giọng hỏi, âm thanh thấp và có độ rung nhẹ như tiếng đàn cello cũ.

"Bác sĩ điều trị của anh, nếu anh chịu hợp tác." – Vãn Ninh tiến lại gần, không đợi anh đồng ý, cô đã cầm lấy cánh tay bị thương của anh để quan sát. "Vết thương do đạn súng lục Browning, may mắn là chỉ sượt qua phần mềm, nhưng nếu không xử lý sớm sẽ bị nhiễm trùng."

Thẩm Minh Hạo nhìn xuống đỉnh đầu của cô. Từ góc độ này, anh có thể thấy làn da cổ trắng ngần và mùi hương hoa nhài thanh khiết tỏa ra từ mái tóc cô, hoàn toàn áp đảo mùi thuốc sát trùng xung quanh. Một sự xao động nhỏ nhoi chạy qua tim, nhưng gương mặt anh vẫn không đổi sắc.

"Được, tôi giao cho cô." – Anh nói, giọng có chút ý vị sâu xa.

Anh được dẫn vào phòng xử lý đặc biệt. Vãn Ninh bắt đầu công việc của mình một cách thuần thục. Cô cắt lớp vải quân phục đẫm máu, dùng kẹp gắp những mảnh vụn và bắt đầu rửa vết thương. Suốt quá trình đó, Thẩm Minh Hạo không hề kêu một tiếng, thậm chí lông mày cũng không nhướng lên, anh chỉ lặng lẽ quan sát từng động tác của cô.

"Thiếu tướng Thẩm có vẻ rất chịu đựng." – Vãn Ninh vừa khâu vết thương vừa nói, cố tình phá vỡ bầu không khí đặc quánh.

"Trên chiến trường, vết thương thế này chỉ là muỗi đốt." – Anh hờ hững đáp, mắt vẫn nhìn vào đôi bàn tay đang di chuyển thoăn thoắt của cô. "Bác sĩ Khương, cô không sợ tôi sao?"

Vãn Ninh thắt nút chỉ cuối cùng, ngẩng lên nhìn anh, môi hơi nhếch: "Trong mắt tôi, anh chỉ là một bệnh nhân không biết giữ gìn sức khỏe. Tại sao tôi phải sợ?"

Thẩm Minh Hạo bật cười thấp, một nụ cười không chạm đến đáy mắt. Anh đứng dậy, mặc lại chiếc áo quân phục đã rách một mảng, tiến sát về phía cô. Khoảng cách gần đến mức Vãn Ninh có thể cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ lồng ngực anh.

"Khương Vãn Ninh... Tôi sẽ nhớ tên cô." – Anh cúi xuống, thì thầm vào tai cô, hơi thở nóng hổi khiến cô khẽ rùng mình. "Ở Thượng Hải này, người khiến tôi chú ý thường không có kết cục bình thường đâu."

Nói rồi, anh quay lưng bước đi, bóng lưng cao lớn lọt thỏm vào cơn mưa bên ngoài, để lại Vãn Ninh đứng đó với nhịp tim hơi hỗn loạn. Cô nhìn xuống khay y tế, nơi có một chiếc huy hiệu quân đội nhỏ bằng đồng mà anh cố tình để lại.

Đêm đó, tiếng mưa ở Thượng Hải dường như nặng nề hơn. Vãn Ninh không biết rằng, kể từ giây phút này, cuộc đời bình lặng của cô đã chính thức bị cuốn vào vòng xoáy của quyền lực, bí ẩn và một tình yêu đầy nguy hiểm với người đàn ông tên Thẩm Minh Hạo.

Thượng Hải năm 1935, hoa lệ mà tàn khốc, chính thức mở ra chương mới cho hai con người ở hai thế giới đối lập.