MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDÂN QUỐC: KHÓI LỬA VÀ HOA TRÀChương 2: BẢN GIAO HƯỞNG TRONG BÓNG TỐI

DÂN QUỐC: KHÓI LỬA VÀ HOA TRÀ

Chương 2: BẢN GIAO HƯỞNG TRONG BÓNG TỐI

1,016 từ · ~6 phút đọc

Sáng hôm sau, Thượng Hải thức dậy trong bầu không khí ẩm ướt sau trận mưa đêm. Ánh nắng yếu ớt xuyên qua lớp sương mù dày đặc trên sông Hoàng Phố, hắt lên những tòa nhà kiến trúc Gothic của khu Tô giới một màu vàng nhạt như màu giấy cũ.

Khương Vãn Ninh bước vào bệnh viện với đôi mắt hơi trũng sâu vì thiếu ngủ. Chiếc huy hiệu bằng đồng của Thẩm Minh Hạo vẫn nằm yên trong túi áo blouse, thỉnh thoảng va vào cây bút máy tạo nên những tiếng lách cách rất nhỏ, nhắc nhở cô về cuộc gặp gỡ bão táp đêm qua. Đối với Vãn Ninh, mỗi bệnh nhân đều là một bài toán cần giải, nhưng Thẩm Minh Hạo lại là một ẩn số mà cô không muốn tìm đáp án.

Ca trực của cô bắt đầu bằng việc thăm khám cho các bệnh nhân ở khu từ thiện. Khác với vẻ sang trọng của các phòng bệnh hạng nhất, nơi này nồng nặc mùi mồ hôi, mùi ẩm mốc và tiếng rên rỉ của những người lao động nghèo khổ. Vãn Ninh cúi người, đôi bàn tay gầy mảnh nhưng ấm áp nhẹ nhàng kiểm tra vết thương cho một phu xe kéo bị gãy chân.

"Cố chịu một chút, ông lão. Vết thương đang lành rất tốt," cô dịu dàng nói, giọng nói như dòng suối mát lành xoa dịu nỗi đau của người bệnh.

Đúng lúc đó, sự tĩnh lặng của khu bệnh xá bị phá vỡ bởi tiếng động cơ xe hơi gầm rú phía cổng. Một chiếc Cadillac đen bóng loáng dừng lại, và người bước xuống không ai khác chính là sĩ quan dưới trướng của Thẩm Minh Hạo - Phó quan Trần.

"Bác sĩ Khương, Thiếu tướng mời cô đến tư dinh để thay băng và kiểm tra lại vết thương," Trần phó quan kính cẩn nhưng đầy kiên quyết.

Vãn Ninh không ngẩng đầu, tay vẫn đang quấn băng gạc: "Tôi còn mười bệnh nhân nữa chưa khám xong. Nếu Thiếu tướng muốn thay băng, anh ta có thể đến đây hoặc đợi tôi tan làm."

Mọi người xung quanh đều nín thở. Ở Thượng Hải, từ chối Thẩm Minh Hạo là một loại xa xỉ mà ít ai dám thử. Trần phó quan hơi lúng túng: "Nhưng... Thiếu tướng nói vết thương của ngài ấy rất đau."

Vãn Ninh khẽ nhếch môi. Đau? Người đàn ông đêm qua không thèm chớp mắt khi cô khâu vết thương mà bây giờ lại than đau? Rõ ràng đây là một cái cớ vụng về.

Phải đến tận sáu giờ tối, khi ráng chiều đỏ rực như máu bao trùm lên đường chân trời, Vãn Ninh mới bước lên xe của phủ Thiếu tướng. Tư dinh nhà họ Thẩm nằm ở khu tĩnh mịch nhất của đường Vũ Khang, một căn biệt thự kiểu Pháp với tường bao cao vút và những rặng cây long não già cỗi.

Thẩm Minh Hạo không đợi cô trong phòng ngủ hay phòng khách sang trọng. Anh đang ngồi trong thư viện, không mặc quân phục mà chỉ khoác một chiếc áo sơ mi lụa trắng mở hờ cúc cổ, để lộ lớp băng gạc trắng muốt trên cánh tay trái. Dưới ánh đèn bàn vàng vọt, anh đang chăm chú nghe một bản giao hưởng từ chiếc máy hát đĩa than cũ.

"Bác sĩ Khương quả là người bận rộn," anh không ngẩng đầu, tay khẽ gõ nhịp theo tiếng đàn cello.

"Cứu người là thiên chức, không phải bận rộn, thưa Thiếu tướng," Vãn Ninh đặt hộp cứu thương xuống bàn gỗ gụ, tiến lại gần anh.

Cô bắt đầu tháo băng. Vết thương không hề tệ đi, ngược lại nó đang khô miệng rất nhanh nhờ cơ địa của một người luyện võ lâu năm. Khi những ngón tay mềm mại của cô vô tình chạm vào làn da nóng hổi của anh, Thẩm Minh Hạo khẽ khựng lại. Anh nhìn xuống đỉnh đầu cô, mùi hương hoa nhài thanh khiết lại một lần nữa xâm chiếm khứu giác anh, hoàn toàn khác biệt với những mùi nước hoa nồng nặc của các cô gái chốn vũ trường.

"Đêm qua... tại sao cô lại giúp tôi?" anh đột ngột hỏi, giọng thấp trầm.

Vãn Ninh dừng động tác, ngước mắt nhìn anh: "Vì anh là bệnh nhân. Với bác sĩ, kẻ sát nhân hay tướng quân trên giường bệnh đều bình đẳng như nhau."

"Bình đẳng?" Thẩm Minh Hạo bật cười, một tiếng cười mang theo sự mỉa mai. "Ở cái Thượng Hải này, khái niệm đó chỉ tồn tại trong sách vở thôi, Khương tiểu thư. Nếu đêm qua người nằm đó không phải là tôi, mà là kẻ ám sát tôi, cô cũng sẽ cứu hắn chứ?"

"Sẽ cứu," Vãn Ninh trả lời không chút do dự. "Sau đó giao hắn cho luật pháp là việc của anh, còn giữ cho hắn sống là việc của tôi."

Ánh mắt hai người giao nhau trong không trung, một bên là sự kiên định của người nắm giữ sự sống, một bên là sự lạnh lùng của kẻ nắm giữ quyền lực. Thẩm Minh Hạo đột ngột đưa tay phải bóp nhẹ cằm cô, ép cô phải nhìn thẳng vào mắt mình.

"Cô thực sự rất thú vị. Nhưng hãy cẩn thận, lòng trắc ẩn quá mức đôi khi sẽ khiến cô mất mạng đấy."

Vãn Ninh bình thản gỡ tay anh ra, thu dọn dụng cụ: "Cảm ơn lời nhắc nhở của Thiếu tướng. Vết thương của anh không sao, đừng dùng nó làm cái cớ để làm phiền bác sĩ nữa."

Khi cô quay lưng bước đi, Thẩm Minh Hạo nhìn theo bóng lưng mảnh dẻ nhưng cứng cỏi ấy, đôi mắt anh dần tối lại. Trên bàn, bản danh sách những kẻ tình nghi trong vụ mưu sát đêm qua vẫn nằm đó, và tên của Khương Vãn Ninh đột ngột xuất hiện ở một vị trí mà chính anh cũng không ngờ tới: Không phải nghi phạm, mà là một quân bài mà anh muốn giữ chặt trong tay.