MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDÂN QUỐC: KHÓI LỬA VÀ HOA TRÀChương 3: VỤ ÁN DƯỚI ÁNH ĐÈN NEON

DÂN QUỐC: KHÓI LỬA VÀ HOA TRÀ

Chương 3: VỤ ÁN DƯỚI ÁNH ĐÈN NEON

864 từ · ~5 phút đọc

Một tuần sau cuộc gặp tại tư dinh, Thượng Hải bỗng xôn xao bởi một vụ án kỳ lạ. Một nữ minh tinh của gánh hát Đại Thế Giới được tìm thấy đã tử vong trong phòng hóa trang kín mít. Điều kỳ lạ là trên người cô ta không có một vết thương nào, gương mặt vẫn giữ nguyên vẻ xinh đẹp nhưng tái nhợt như tượng sáp.

Bệnh viện Thánh Maria bị kéo vào cuộc vì đây là nơi có thiết bị giải phẫu hiện đại nhất. Khương Vãn Ninh, với kiến thức pháp y bổ trợ khi học ở Anh, được chỉ định hỗ trợ cảnh sát điều tra nguyên nhân cái chết.

"Bác sĩ Khương, có người tìm cô," y tá Tiểu Lâm chạy vào, vẻ mặt đầy hốt hoảng.

Vãn Ninh bước ra ngoài, và lại là hình bóng quen thuộc ấy. Thẩm Minh Hạo lần này mặc quân phục chỉnh tề, ủng da sáng bóng, thanh kiếm chỉ huy bên hông toát ra vẻ uy nghiêm không thể xâm phạm. Anh không đi một mình mà đi cùng một toán hiến binh.

"Vụ án này không đơn giản là giết người thường tình," anh đi thẳng vào vấn đề khi cả hai bước vào phòng giải phẫu lạnh lẽo. "Cô ta là người của tôi."

Vãn Ninh khựng lại một chút khi nghe chữ "người của tôi", nhưng cô nhanh chóng lấy lại sự chuyên nghiệp: "Thiếu tướng muốn tìm kiếm điều gì ở một cái xác?"

"Sự thật," anh đáp ngắn gọn, đứng khoanh tay dựa vào bức tường trắng, đôi mắt sắc sảo không rời khỏi thi thể trên bàn đá.

Vãn Ninh bắt đầu công việc. Cô đeo găng tay cao su, cầm dao mổ, từng cử động đều chính xác đến mức hoàn hảo. Trong không gian nồng nặc mùi hóa chất, chỉ còn tiếng dao kéo va chạm và hơi thở đều đặn của hai người. Thẩm Minh Hạo vốn là người từng trải qua trăm trận chiến, nhìn thấy máu thịt be bét là chuyện thường tình, nhưng cách Vãn Ninh đối diện với cái chết lại khiến anh nảy sinh một sự tôn trọng kỳ lạ. Cô không ghê tởm, không sợ hãi, cô đối xử với người quá cố bằng một sự trân trọng tôn nghiêm.

"Nguyên nhân cái chết không phải do ngoại lực," Vãn Ninh vừa quan sát đồng tử của nạn nhân vừa nói. "Có dấu hiệu của một loại độc tố cực mạnh tác động trực tiếp vào hệ thần kinh. Nhìn những vết lốm đốm nhỏ trên đầu ngón tay này đi, cô ta đã tiếp xúc với nó qua da."

Thẩm Minh Hạo tiến lại gần, cúi xuống nhìn theo hướng tay cô chỉ. Khoảng cách gần đến mức vai anh chạm vào vai cô.

"Độc tố từ đâu?" anh hỏi, hơi thở phả lên vành tai cô.

"Có thể là phấn son, hoặc một loại tinh dầu nào đó," Vãn Ninh hơi né tránh sự tiếp xúc này. "Thiếu tướng, người của anh thường xuyên dùng loại mỹ phẩm nào?"

"Cô ta không phải là tình nhân của tôi như cô đang nghĩ đâu," Thẩm Minh Hạo đột ngột cắt ngang, giọng nói có chút ý cười trêu chọc. "Cô ta là một mật báo viên chuyên thu thập thông tin từ giới thượng lưu. Cái chết của cô ta có nghĩa là có kẻ đang muốn bịt đầu mối một thương vụ buôn lậu lớn tại bến cảng."

Vãn Ninh ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt thâm trầm của anh. Cô nhận ra mình đã bị kéo vào một vũng nước đục. Công việc bác sĩ của cô vốn chỉ là cứu người, nhưng giờ đây, cô đang đứng giữa những âm mưu đen tối của Thượng Hải những năm 30.

"Tôi chỉ cung cấp kết luận y khoa, còn việc bắt hung thủ là của anh," cô nói, tháo găng tay ra.

"Không dễ thế đâu, bác sĩ Khương," Thẩm Minh Hạo bước tới, che khuất ánh sáng từ chiếc đèn trần phía trên cô. "Loại độc này chỉ có một vài phòng thí nghiệm ở Thượng Hải có thể chiết xuất. Và một trong số đó nằm dưới sự quản lý của gia tộc họ Khương nhà cô trước khi nó bị phá sản."

Vãn Ninh sững người. Quá khứ mà cô muốn chôn vùi, lý do thực sự khiến cha cô phải tự sát và gia đình tan nát, dường như đang bị người đàn ông này lật lại từng lớp một.

"Anh đang nghi ngờ tôi?" cô hỏi, giọng run lên vì giận dữ.

"Không," Thẩm Minh Hạo vươn tay, nhẹ nhàng vén một lọn tóc mai của cô. "Tôi đang mời cô cộng tác. Cô giúp tôi tìm ra nguồn gốc loại độc này, tôi sẽ giúp cô tìm ra kẻ đã khiến cha cô phải nhảy lầu từ cao ốc Hòa Bình năm đó."

Đây không còn là một lời đề nghị, mà là một bản giao kèo với ác quỷ. Vãn Ninh biết, nếu cô gật đầu, cuộc đời yên bình của cô sẽ kết thúc. Nhưng nếu cô từ chối, cô sẽ mãi mãi sống trong bóng tối của sự hoài nghi.