MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDÂN QUỐC: KHÓI LỬA VÀ HOA TRÀChương 4: VŨ ĐIỆU CỦA SỰ THẬT

DÂN QUỐC: KHÓI LỬA VÀ HOA TRÀ

Chương 4: VŨ ĐIỆU CỦA SỰ THẬT

1,197 từ · ~6 phút đọc

Lời đề nghị của Thẩm Minh Hạo như một mồi lửa ném vào mặt hồ đang yên ả của cuộc đời Vãn Ninh. Suốt mấy ngày sau đó, cô làm việc trong trạng thái lơ đãng. Hình ảnh người cha gầy gò rơi xuống từ tòa nhà cao tầng trong cơn mưa tuyết năm nào lại hiện về trong những giấc chiêm bao.

Cuối tuần đó, Thượng Hải tổ chức buổi dạ tiệc gây quỹ tại khách sạn Cathay. Đây là nơi hội tụ của tất cả những nhân vật quyền lực nhất: các thương gia giàu có, các quý phà đài các và cả những thế lực ngầm trong bóng tối. Thẩm Minh Hạo yêu cầu Vãn Ninh đi cùng anh với tư cách là bạn đồng hành.

"Tôi không có váy áo phù hợp cho những nơi như thế," Vãn Ninh từ chối qua điện thoại.

"Sáu giờ tối, người của tôi sẽ mang đồ đến. Cô không có quyền từ chối, bác sĩ Khương. Đừng quên chúng ta đang có một thỏa thuận."

Đúng sáu giờ, một chiếc hộp nhung sang trọng được đưa đến căn hộ nhỏ của cô. Bên trong là một bộ sườn xám bằng lụa vân mây màu xanh ngọc bích, thêu tay những nhành hoa trà trắng nhã nhặn nhưng vô cùng tinh xảo. Đi kèm là một sợi dây chuyền ngọc trai nước mặn sáng bóng. Thẩm Minh Hạo quả thực rất hiểu gu thẩm mỹ của cô: không phô trương nhưng đầy khí chất.

Khi Vãn Ninh bước xuống sảnh khách sạn Cathay, cả khán phòng dường như im bặt trong một khoảnh khắc. Cô không trang điểm đậm, chỉ điểm một chút son đỏ cổ điển, mái tóc búi thấp khoe trọn chiếc cổ cao thanh tú.

Thẩm Minh Hạo đứng đợi cô ở chân cầu thang. Hôm nay anh không mặc quân phục mà diện bộ suit ba mảnh kiểu Anh màu xám đậm, tóc vuốt ngược ra sau, trông lịch lãm và nguy hiểm như một con báo đen đang thư giãn. Anh bước tới, chìa tay ra cho cô.

"Cô làm tôi bất ngờ đấy, Vãn Ninh."

"Thiếu tướng cũng vậy, trông anh... bớt giống một kẻ sát nhân hơn thường ngày," cô đáp trả, tay đặt nhẹ lên cánh tay rắn chắc của anh.

Hai người cùng bước vào vũ trường. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng vang lên, hơi men nồng nàn hòa lẫn với khói thuốc lá. Thẩm Minh Hạo dẫn cô đi qua những đám đông đang xì xầm bàn tán. Anh không chỉ đưa cô đến để khiêu vũ; đôi mắt anh không ngừng quét qua các vị khách, dừng lại ở một người đàn ông mập mạp đang ngồi ở góc khuất - Vương đại nhân, một trùm buôn lậu hóa chất có tiếng.

"Nhìn người đàn ông kia đi," Thẩm Minh Hạo thì thầm vào tai cô khi họ bắt đầu những bước nhảy đầu tiên. "Hắn chính là kẻ đã mua lại phòng thí nghiệm cũ của cha cô. Hôm nay, hắn sẽ gặp đối tác để bàn về một loại 'mỹ phẩm' mới."

Vãn Ninh cảm thấy lòng bàn tay mình đẫm mồ hôi. Cô phải ép mình giữ nhịp điệu theo bước chân của anh. "Anh muốn tôi làm gì?"

"Trong lúc tôi thu hút sự chú ý của hắn, cô hãy tiếp cận vợ hắn - người phụ nữ đang cầm chiếc ví màu vàng kia. Bà ta thường xuyên sử dụng loại tinh dầu mà nạn nhân đã dùng. Tôi cần cô xác nhận xem đó có phải là loại độc tố mà cô đã phân tích hay không."

"Anh đang biến tôi thành gián điệp sao?"

"Tôi đang biến cô thành người thực thi công lý," Thẩm Minh Hạo siết nhẹ eo cô, xoay một vòng trên sàn nhảy. "Tin tôi đi, Vãn Ninh, chúng ta là cùng một loại người. Chúng ta đều muốn nhìn thấy sự thật, dù nó có đau đớn đến thế nào."

Trận khiêu vũ kết thúc, Vãn Ninh hít một hơi thật sâu rồi bước về phía phu nhân nhà họ Vương. Với kỹ năng giao tiếp khéo léo và danh nghĩa một bác sĩ tư vấn sắc đẹp, cô nhanh chóng nhận được sự tin tưởng của người phụ nữ phù phiếm đó. Khi giả vờ xem xét làn da của bà ta, Vãn Ninh tinh vi lướt qua mùi hương trên cổ tay đối phương.

Mùi hoa hồng nồng nặc, nhưng ẩn sâu bên dưới là một mùi hăng hắc rất nhẹ của thủy ngân và một loại rễ cây vùng nhiệt đới - chính là nó!

Cô quay lại tìm Thẩm Minh Hạo, nhưng anh đã biến mất khỏi sàn nhảy. Thay vào đó, một gã đàn ông lạ mặt tiến lại gần cô, nụ cười trên mặt hắn vô cùng nham hiểm.

"Bác sĩ Khương, Thiếu tướng Thẩm bận việc đột xuất, ngài ấy bảo tôi dẫn cô đến phòng nghỉ chờ một lát."

Vãn Ninh cảm nhận được sự nguy hiểm đang cận kề. Cô nhìn quanh, không thấy bóng dáng thuộc hạ của anh đâu. Bản năng tự vệ của một người phụ nữ sống độc lập trỗi dậy. Cô không đi theo hắn mà lùi lại, tay luồn vào túi xách, nơi cô luôn mang theo một con dao mổ sắc lẹm để phòng thân.

Nhưng trước khi gã đàn ông kịp chạm vào cô, một bàn tay to lớn đã tóm chặt lấy cổ tay hắn, bẻ ngược ra sau một cách tàn nhẫn. Tiếng xương gãy răng rắc vang lên giữa tiếng nhạc xập xình.

Thẩm Minh Hạo xuất hiện như một bóng ma, gương mặt anh lạnh lẽo đến đáng sợ. "Ai cho phép ngươi chạm vào người của ta?"

Anh không đợi hắn trả lời, đạp mạnh một cú khiến gã ngã văng ra sàn. Đám đông bắt đầu náo loạn. Thẩm Minh Hạo không quan tâm, anh nắm lấy tay Vãn Ninh, kéo cô chạy nhanh ra phía cửa hậu của khách sạn.

Cơn mưa đêm lại bắt đầu trút xuống Thượng Hải. Trong con hẻm nhỏ vắng lặng, anh ép cô vào bức tường gạch lạnh lẽo, hơi thở gấp gáp.

"Cô có sao không?" anh hỏi, giọng nói hiếm khi lộ vẻ lo lắng.

Vãn Ninh nhìn anh, dưới ánh đèn đường mờ ảo, cô thấy trên gò má anh có một vệt máu nhỏ - không phải của anh. Cô nhận ra rằng người đàn ông này vừa mới đi giết người, hoặc ít nhất là vừa trải qua một cuộc thanh trừng đẫm máu để bảo vệ cô.

"Tôi không sao," cô thì thầm. "Tôi đã xác nhận được rồi. Loại độc đó chính xác là thứ đã giết chết cô gái kia."

Thẩm Minh Hạo nhìn cô đăm đăm, rồi đột ngột, anh cúi xuống, nụ hôn của anh mang theo vị đắng của rượu vang, vị lạnh của nước mưa và sự mãnh liệt của một kẻ luôn sống trong lằn ranh sinh tử. Vãn Ninh sững sờ, nhưng trong khoảnh khắc đó, cô không đẩy anh ra. Giữa Thượng Hải đầy rẫy những lời nói dối này, cái chạm môi này dường như là thứ thật nhất mà cô từng cảm nhận được.