MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDÂN QUỐC: KHÓI LỬA VÀ HOA TRÀChương 5: VẾT CẮT TRÊN MẶT LỤA

DÂN QUỐC: KHÓI LỬA VÀ HOA TRÀ

Chương 5: VẾT CẮT TRÊN MẶT LỤA

798 từ · ~4 phút đọc

Cơn mưa đêm ấy đã tạnh, nhưng dư chấn của nó vẫn còn đọng lại trên môi Khương Vãn Ninh. Sáng hôm sau, cô thức dậy với một cảm giác trống rỗng kỳ lạ. Thẩm Minh Hạo sau nụ hôn đó chỉ lặng lẽ đưa cô về nhà, không nói thêm một lời nào. Sự im lặng của anh còn đáng sợ hơn cả sự đe dọa.

Vãn Ninh đứng trước gương, tháo chiếc vòng ngọc trai và bộ sườn xám xanh ngọc bích ra. Cô khoác lên mình bộ trang phục bác sĩ trắng tinh khôi, búi tóc gọn gàng. Chỉ khi ở trong bệnh viện, đối diện với mùi thuốc sát trùng và những bệnh án phức tạp, cô mới tìm lại được bản ngã của chính mình – một người phụ nữ lý trí, không bị chi phối bởi cảm xúc nhất thời.

Tuy nhiên, Thượng Hải năm 1935 chưa bao giờ để ai yên ổn lâu. Vừa bước chân vào khoa ngoại, Vãn Ninh đã bị vây quanh bởi sự xôn xao.

"Bác sĩ Khương, có một ca cấp cứu khẩn cấp ở phòng số 4. Là một nghệ nhân chạm khắc ngọc nổi tiếng ở phố đồ cổ, bàn tay ông ấy bị dập nát do một vụ nổ lò nung," y tá Tiểu Lâm hớt hải báo cáo.

Vãn Ninh lập tức chạy đến. Trên giường bệnh, một ông lão tóc bạc trắng đang rên rỉ, bàn tay phải – thứ quý giá hơn mạng sống đối với một nghệ nhân – đang đẫm máu, các đốt xương dường như đã vỡ vụn.

"Bác sĩ... xin cô... hãy cứu lấy bàn tay này. Tôi còn một bức bình phong dang dở cho nhà họ Thẩm," ông lão thều thào qua mặt nạ oxy.

Cái tên "họ Thẩm" khiến tim Vãn Ninh hẫng một nhịp, nhưng cô nhanh chóng lấy lại sự tập trung. Cô bắt đầu rửa vết thương, từng động tác tỉ mỉ và chuyên nghiệp. Cô biết rằng nếu phẫu thuật theo cách thông thường, ông lão sẽ giữ được tay nhưng vĩnh viễn không thể cầm đục khắc được nữa. Cô cần một kỹ thuật vi phẫu mà mình đã từng thực tập tại London, nhưng bệnh viện hiện tại thiếu các loại chỉ khâu siêu mảnh.

Đúng lúc cô đang bế tắc, bóng dáng cao lớn của Thẩm Minh Hạo lại xuất hiện ở cửa phòng bệnh. Anh không mặc quân phục, chỉ diện chiếc áo khoác măng tô dài, gương mặt lạnh lùng như chưa từng có nụ hôn đêm qua.

"Phó quan Trần nói cô cần dụng cụ y tế đặc biệt từ kho của quân y?" Anh hỏi, giọng trầm thấp nhưng đầy quyền uy.

Vãn Ninh không nhìn anh, mắt vẫn dán vào vết thương của bệnh nhân: "Chỉ khâu polymer 0.7 và kính hiển vi hỗ trợ. Nếu không có chúng trong vòng hai giờ tới, bàn tay của nghệ nhân Lý sẽ hỏng hoàn toàn."

Thẩm Minh Hạo gật đầu với Trần phó quan đứng sau. Một giờ sau, những hộp dụng cụ hiện đại nhất đã được đặt trên bàn phẫu thuật.

Ca mổ kéo dài xuyên trưa. Vãn Ninh đứng dưới ánh đèn không bóng, đôi vai cô mỏi nhừ nhưng đôi tay vẫn ổn định như một cỗ máy chính xác. Thẩm Minh Hạo không rời đi, anh đứng bên ngoài lớp kính của phòng phẫu thuật, lặng lẽ quan sát cô. Anh chưa bao giờ thấy một người phụ nữ nào đẹp như vậy khi làm việc – vẻ đẹp của trí tuệ, sự tận tụy và một lòng nhân ái không chút vẩn đục.

Khi Vãn Ninh bước ra, mồ hôi thấm đẫm trán, cô thấy anh đang cầm một cốc nước ấm đợi sẵn.

"Bàn tay ông ấy sẽ ổn chứ?" Anh hỏi.

"Tôi đã nối lại các dây thần kinh cảm giác. Nếu phục hồi tốt, ông ấy vẫn có thể khắc được ngọc, dù không còn nhanh như trước," Vãn Ninh uống một ngụm nước, hơi ấm lan tỏa khiến cô bớt căng thẳng. "Cảm ơn dụng cụ của anh."

Thẩm Minh Hạo nhìn vào đôi mắt trong veo của cô: "Tôi cứu ông ấy vì ông ấy đang giữ bí mật về một món đồ cổ có liên quan đến kẻ đã hại cha cô. Đừng vội cảm ơn, tôi làm gì cũng có mục đích cả."

Vãn Ninh khựng lại. Sự ấm áp vừa nhen nhóm lập tức bị dập tắt bởi sự thực dụng của anh. "Anh luôn biến mọi thứ thành một cuộc giao dịch sao, Thiếu tướng?"

"Ở Thượng Hải này, nếu không giao dịch, cô sẽ bị ăn thịt," anh lạnh lùng đáp rồi quay lưng bước đi, để lại một khoảng cách xa xăm mà nụ hôn đêm qua cũng không thể lấp đầy.