Vụ án nghệ nhân Lý bị nổ lò nung không đơn thuần là tai nạn lao động. Qua khám nghiệm hiện trường mà Thẩm Minh Hạo yêu cầu Vãn Ninh tham gia với tư cách chuyên gia pháp y, cô phát hiện ra dấu vết của thuốc nổ đen loại dùng trong quân đội, nhưng đã được biến tính để không gây tiếng vang lớn.
"Kẻ nào đó muốn ông ấy chết, nhưng lại muốn dàn dựng như một vụ tai nạn," Vãn Ninh nhặt một mẩu gỗ bị cháy sém, đưa lên mũi ngửi. "Có mùi lưu huỳnh quá nồng."
Thẩm Minh Hạo đứng cạnh cô, anh mặc bộ đồ cưỡi ngựa bằng da, trông vừa phóng khoáng vừa nguy hiểm. "Ông Lý đang giúp tôi phục chế một chiếc hộp mật mã bằng ngọc bích. Chiếc hộp đó chứa đựng danh sách các cổ vật bị đánh cắp khỏi cung đình từ nhiều năm trước."
"Và cha tôi có liên quan đến danh sách đó?" Vãn Ninh hỏi, giọng cô hơi run.
"Cha cô là người thẩm định cuối cùng trước khi danh sách đó biến mất. Đó là lý do ông ấy bị đẩy xuống từ tòa nhà Hòa Bình – để bịt miệng," Thẩm Minh Hạo tiến lại gần, bàn tay anh đặt lên vai cô, một sự trấn an hiếm hoi. "Vãn Ninh, chúng ta đang bước vào một mê cung mà mỗi bước đi đều có thể là một cái bẫy."
Trong những ngày tiếp theo, mối quan hệ của họ trở nên kỳ lạ. Họ giống như hai cộng sự hơn là người tình. Ban ngày, Vãn Ninh bận rộn với các ca mổ, ban đêm cô cùng anh đi đến những hiệu cầm đồ lâu đời, những hội kín của giới buôn cổ vật để thu thập thông tin.
Sự am hiểu về hóa học của Vãn Ninh đã giúp ích rất nhiều. Cô có thể phân biệt được ngọc thật ngọc giả qua phản ứng với axit nhẹ, hay nhận biết tuổi của các loại gốm sứ qua lớp men. Thẩm Minh Hạo bắt đầu nhận ra, Khương Vãn Ninh không phải là một bông hoa trà cần được bảo vệ trong lồng kính, cô là một thanh kiếm sắc bén có thể cùng anh ra trận.
Một buổi tối, khi họ đang ngồi trong một quán ăn nhỏ ở tô giới Pháp, Vãn Ninh hỏi anh: "Tại sao một Thiếu tướng như anh lại quan tâm đến những món đồ cổ bị mất cắp? Đó chẳng phải là việc của cảnh sát sao?"
Thẩm Minh Hạo im lặng hồi lâu, anh nhìn ra cửa sổ nơi những chiếc xe kéo đang hối hả chạy qua. "Gia tộc họ Thẩm từng bị buộc tội bao che cho những kẻ buôn lậu cổ vật này. Cha tôi đã chết trong ô nhục vì những lời cáo buộc đó. Tôi trở thành Thiếu tướng không phải để đánh trận, mà để có quyền lực rửa sạch vết nhơ cho dòng họ."
Vãn Ninh nhìn người đàn ông trước mặt, cô thấy một sự cô độc sâu sắc ẩn sau lớp vỏ bọc thép. Hóa ra, cả hai đều là những kẻ mang trên vai gánh nặng của quá khứ, đang cố gắng tìm lại công lý cho những người thân đã khuất.
Cô đặt tay mình lên tay anh, lần này không phải là sự vô tình. "Chúng ta sẽ tìm ra chúng, Minh Hạo."
Lần đầu tiên cô gọi tên anh mà không kèm chức danh. Thẩm Minh Hạo lật tay lại, nắm chặt lấy bàn tay cô, mười ngón tay đan vào nhau. Giữa Thượng Hải đầy rẫy những lời dối trá, khoảnh khắc ấy, họ đã chọn tin tưởng nhau.