Tin tức về sự hồi phục thần kỳ của nghệ nhân Lý lan khắp Thượng Hải. Kẻ đứng sau vụ ám sát bắt đầu mất kiên nhẫn.
Bệnh viện Thánh Maria nhận được một khoản quyên góp lớn từ một thương gia giấu tên, yêu cầu tổ chức một buổi tiệc tri ân các bác sĩ tại rạp hát Tân Thế Giới. Vãn Ninh cảm thấy có điều bất ổn, nhưng với tư cách là bác sĩ chính của ca phẫu thuật nổi tiếng, cô không thể vắng mặt.
Thẩm Minh Hạo nhạy cảm hơn bất cứ ai. Anh bố trí thuộc hạ cải trang thành nhân viên phục vụ, còn bản thân anh ngồi ở một vị trí khuất trên tầng hai của rạp hát, theo dõi mọi cử động phía dưới qua ống nhòm.
Vãn Ninh hôm nay mặc một bộ sườn xám màu đỏ rượu vang, trông cô rực rỡ và đầy quyền lực. Khi cô đang đứng nói chuyện với giám đốc bệnh viện, một người phục vụ mang đến cho cô một ly sâm panh.
"Bác sĩ Khương, đây là lòng thành của một bệnh nhân cũ muốn gửi tặng cô."
Vãn Ninh nhận lấy ly rượu, nhưng khi chuẩn bị đưa lên môi, cô ngửi thấy một mùi hương rất nhẹ, rất quen thuộc – mùi của loại độc tố trên người nữ minh tinh lần trước. Cô khựng lại, đôi mắt quét qua đám đông và bắt gặp một gương mặt đang nhìn mình chằm chằm từ phía xa: Vương đại nhân.
Cô không uống, thay vào đó cô cố tình làm đổ ly rượu lên áo mình rồi xin phép vào phòng vệ sinh.
Vừa bước vào hành lang vắng vẻ, một bàn tay thô bạo đã bịt miệng cô và kéo vào căn phòng tối. Vãn Ninh không hoảng loạn, cô dùng gót giày nhọn đạp mạnh vào mu bàn chân kẻ đó, đồng thời rút con dao mổ luôn giấu trong cổ tay áo ra.
"Là tôi!" Giọng nói trầm thấp của Thẩm Minh Hạo vang lên.
Vãn Ninh thở phào, hạ dao xuống. "Anh làm tôi giật mình đấy."
"Có kẻ đang theo dõi cô," anh nói, ép cô vào sát tường, hơi thở nóng hổi. "Ly rượu đó có độc."
"Tôi biết. Là Vương đại nhân. Hắn đang sốt ruột vì tôi đã chữa khỏi cho ông Lý," Vãn Ninh thì thầm. "Anh định làm gì?"
"Tôi sẽ lấy hắn làm mồi nhử để dẫn ra kẻ thực sự đứng sau toàn bộ mạng lưới buôn lậu này. Nhưng cô phải đóng vai một người bị trúng độc," Thẩm Minh Hạo nhìn cô, ánh mắt anh lộ rõ sự lo lắng. "Sẽ có chút nguy hiểm, Vãn Ninh. Cô có dám không?"
Vãn Ninh nhìn thẳng vào mắt anh, mỉm cười: "Tôi đã nói rồi, chúng ta là cộng sự."
Kế hoạch được thực hiện ngay lập tức. Vãn Ninh bước ra ngoài, giả vờ choáng váng và ngã xuống sàn. Sự hỗn loạn nổ ra trong rạp hát. Vương đại nhân mỉm cười đắc ý, hắn lẻn ra cửa sau để gặp gỡ một nhân vật bí ẩn trong chiếc xe hơi sang trọng.
Thẩm Minh Hạo cùng quân đội của mình đã chờ sẵn. Một cuộc truy đuổi gắt gao diễn ra trên những con phố cổ của Thượng Hải. Tiếng súng nổ phá tan bầu không khí tĩnh lặng.
Cuối cùng, chiếc xe của Vương đại nhân bị chặn đứng. Nhưng khi cửa xe mở ra, bên trong không phải là kẻ cầm đầu mà chỉ là một hình nhân thế mạng với một chiếc máy ghi âm đang phát ra những tràng cười ngạo nghễ.
"Thẩm Minh Hạo, trò chơi chỉ mới bắt đầu thôi!"
Thẩm Minh Hạo đứng giữa phố, gương mặt anh tối sầm lại. Anh nhận ra kẻ thù này thâm hiểm hơn anh tưởng rất nhiều. Hắn không chỉ nhắm vào cổ vật, mà còn nhắm vào người phụ nữ duy nhất khiến anh bận lòng.
Anh quay lại rạp hát, nơi Vãn Ninh đang được bảo vệ. Thấy cô vẫn an toàn, anh bước tới và ôm chặt lấy cô trước mặt bao nhiêu người.
"Từ giờ trở đi, cô không được rời xa tôi quá mười bước chân," anh ra lệnh, một mệnh lệnh đầy sự chiếm hữu và bảo bọc.
Vãn Ninh dựa đầu vào ngực anh, nghe nhịp tim đập nhanh của người đàn ông sắt đá này. Cô biết, cuộc chiến này không còn là của riêng ai. Thượng Hải năm 1935, dưới vẻ đẹp của những ánh đèn neon, một cơn bão thực sự đang kéo đến.