Địa điểm gặp gỡ là khách sạn Cathay lộng lẫy nhất Thượng Hải. Không khí trong sảnh tiệc nồng nặc mùi nước hoa ngoại nhập và mùi xì gà đắt tiền. Vãn Ninh mặc một bộ sườn xám lụa màu đen thêu nhành trà nhạt, đi cạnh Thẩm Minh Hạo uy nghiêm trong bộ quân phục đại lễ. Sự xuất hiện của hai người khiến cả sảnh tiệc im bặt.
Kẻ cầm đầu nhóm thương nhân là một người đàn ông tự xưng là Mã tiên sinh, có giọng nói trầm đục và đôi mắt luôn nhìn chằm chằm vào tay của Vãn Ninh.
"Bác sĩ Khương, nghe danh cô đã lâu. Chúng tôi có một loại nhân sâm ngàn năm được tìm thấy trong một cổ mộ ở Vân Nam, nhưng hình như nó bị ám một loại 'tà khí', ai chạm vào cũng đổ bệnh. Mong cô giám định giúp." – Mã tiên sinh đẩy một chiếc hộp gỗ đàn hương về phía cô.
Vãn Ninh không vội mở hộp. Cô lấy từ trong túi xách ra một đôi găng tay lụa mỏng và một chiếc kính lúp nhỏ. Đây là thói quen nghề nghiệp giúp cô giữ được sự tỉnh táo.
"Mã tiên sinh, trong y học không có 'tà khí', chỉ có vi khuẩn và độc tố." – Cô bình thản nói.
Khi nắp hộp mở ra, một mùi hương hăng hắc lạ lùng tỏa ra. Vãn Ninh nhận ra ngay lập tức – đây là loại nấm độc ký sinh trên xác chết mà Tôn giáo sư đã từng nghiên cứu. Nhưng nồng độ của nó cao hơn gấp bội.
Thẩm Minh Hạo khẽ đặt tay lên chuôi súng, ánh mắt anh quét qua các vệ sĩ của Mã tiên sinh. Anh nhận ra tất cả đều là lính đánh thuê chuyên nghiệp, tay luôn đặt ở vị trí dễ dàng rút vũ khí.
Vãn Ninh dùng kẹp gắp một mẩu nhỏ dược liệu, đưa lên ánh sáng đèn chùm. "Loại nhân sâm này thực chất đã bị tẩm Strychnine và một loại nấm mốc biến tính. Kẻ nào sở hữu nó không phải để làm thuốc bổ, mà là để tạo ra một loại khí độc có thể làm tê liệt cả một khu dân cư trong vài phút. Mã tiên sinh, ông muốn tôi giám định hay muốn tôi hoàn thiện nốt công thức này cho ông?"
Gương mặt Mã tiên sinh biến sắc. Hắn không ngờ một nữ bác sĩ trẻ lại có thể nhìn thấu âm mưu chỉ trong vài giây. Hắn định ra hiệu cho thuộc hạ thì Minh Hạo đã nhanh hơn, anh rút súng kề ngay vào thái dương của hắn.
"Ở Thượng Hải này, muốn chơi bài ngửa thì phải xem ai nắm quân Át." – Minh Hạo lạnh lùng nói. "Mã tiên sinh, ông nên khai ra trụ sở của 'Bông Hồng Đen' ở đâu trước khi tôi dùng cách của quân đội để hỏi ông."
Nhưng đột ngột, ánh đèn trong sảnh tiệc tắt vụt. Tiếng hét vang lên khắp nơi. Vãn Ninh cảm thấy một bàn tay kéo mạnh mình vào bóng tối.
"Minh Hạo!" – Cô hét lớn.