Tháng Năm, cái nắng của mùa hè xứ nhiệt đới như muốn vắt kiệt chút hơi ẩm cuối cùng trong không khí. Những tán phượng vĩ ngoài sân trường THPT Thanh Xuân đã bắt đầu lốm đốm những nụ hoa đỏ rực, báo hiệu một mùa thi sắp đến. Nhưng với học sinh khối 12, màu đỏ đó không gợi lên sự lãng mạn, nó giống như một hồi chuông cảnh báo về những ngày tháng ôn thi nghẹt thở.
Trên tầng thượng của tòa nhà C – nơi vốn dĩ là khu vực bị cấm nhưng lại là "căn cứ địa" của những thành phần bất trị – bầu không khí lúc này còn nóng hơn cả nhiệt độ ngoài trời.
Lục Viễn ngồi vắt vẻo trên gờ tường xi măng, một chân buông thõng, chân kia co lại làm điểm tựa cho cánh tay. Anh mặc chiếc áo đồng phục trắng đã mở phanh hai cúc trên, để lộ xương quai xanh rắn rỏi và làn da rám nắng. Trên môi anh là một que kẹo mút vị bạc hà, đôi mắt sâu thẳm hơi nheo lại vì ánh mặt trời, nhìn chằm chằm vào cô gái đang đứng đối diện.
Tô Diệp.
Lớp trưởng lớp 12A1 – niềm tự hào của trường, người mà bộ hồ sơ sạch sẽ đến mức chưa bao giờ bị ghi tên vào sổ đầu bài. Cô đứng đó, đối lập hoàn toàn với vẻ nhếch nhác của anh. Tà áo dài trắng phẳng phiu, mái tóc buộc cao gọn gàng, và đôi mắt sau lớp kính cận mỏng luôn toát ra vẻ lạnh lùng, kỷ luật.
"Lục Viễn, tôi lặp lại lần cuối. Cậu xuống ngay và đi theo tôi về văn phòng giám thị." Giọng Tô Diệp thanh mảnh nhưng đanh thép, không hề có chút sợ hãi trước một kẻ vốn được mệnh danh là "trùm trường".
Lục Viễn bật cười, thanh âm trầm thấp và có chút khàn đặc. Anh nhảy xuống khỏi gờ tường, động tác dứt khoát và nhẹ nhàng như một chú báo đen. Anh tiến lại gần cô, mỗi bước chân đều mang theo một áp lực vô hình.
"Lớp trưởng à, cậu không mệt sao? Trời nóng thế này, cậu ở lại trong lớp hưởng điều hòa không sướng à? Sao cứ phải leo tận năm tầng lầu để tìm tôi?"
Tô Diệp lùi lại nửa bước khi cảm thấy mùi bạc hà thanh mát hòa lẫn với chút mùi nắng tỏa ra từ người đối diện. Cô siết chặt cuốn sổ thi đua trong tay, đầu ngón tay hơi trắng bệch vì dùng lực.
"Vì tôi là lớp trưởng. Và vì cậu đang làm ảnh hưởng đến điểm thi đua của cả tập thể. Cậu trốn học, điểm chuyên cần của lớp bị trừ, tôi không thể để yên cho cậu phá hoại công sức của mọi người."
Lục Viễn dừng lại, chỉ cách cô chưa đầy một cánh tay. Anh hơi cúi người xuống, nhìn thẳng vào mắt cô, nụ cười trên môi đầy vẻ giễu cợt: "Công sức của mọi người? Hay là vì cậu sợ mất danh hiệu 'Lớp trưởng xuất sắc' để lấy học bổng? Tô Diệp, cậu sống như một cái máy được lập trình sẵn vậy, không thấy chán sao?"
Một thoáng dao động lướt qua mắt Tô Diệp, nhưng cô nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh. Cô ngẩng cao đầu, ánh mắt sắc lẹm: "Chán hay không là việc của tôi. Còn việc của cậu là đi học. Trong mắt tôi, cậu chẳng qua chỉ là một kẻ hèn nhát, dùng vẻ ngoài ngông cuồng để che đậy một cái đầu trống rỗng. Cậu sợ thi đại học, sợ thất bại, nên mới chọn cách trốn chạy, đúng không?"
Không khí như đông cứng lại. Những lời của Tô Diệp như một mũi kim đâm trúng vào tử huyệt của Lục Viễn. Nụ cười trên môi anh vụt tắt. Xung quanh, mấy cậu bạn đi cùng Lục Viễn nín thở, sợ rằng anh sẽ nổi trận lôi đình.
Nhưng Lục Viễn không nổi giận. Thay vào đó, một tia sáng kỳ lạ lóe lên trong mắt anh. Anh lấy que kẹo ra khỏi miệng, thong thả nói: "Ồ, vậy là cậu nghĩ tôi không đủ trình độ để thi đại học?"
"Đúng vậy." Tô Diệp đáp không chút do dự. "Hiện tại, điểm của cậu còn không đủ để đỗ tốt nghiệp, nói gì đến những trường top đầu mà cậu hằng mơ ước – à tôi quên mất, chắc cậu cũng chẳng mơ ước gì."
Lục Viễn khẽ nhếch môi, một nụ cười đầy nguy hiểm: "Vậy thì chơi một ván đi. Chúng ta đánh cược."
Tô Diệp cau mày: "Cược cái gì?"
"Cược vào kỳ thi đại học sắp tới." Lục Viễn tiến thêm một bước, ép cô vào sát lan can. "Nếu tôi thi đậu vào nguyện vọng 1 – cùng trường với cậu – thì cậu phải đồng ý làm bạn gái tôi. Một cách chính thức."
Dưới sân trường, tiếng loa phát thanh vang lên bài hát chia tay mùa hạ, nhưng Tô Diệp chỉ nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch vì kinh ngạc. Cô nhìn anh như nhìn một kẻ điên.
"Cậu điên rồi sao? Cậu định dùng tương lai của mình để làm trò đùa?"
"Tôi rất tỉnh táo." Lục Viễn nói, giọng nói bỗng trở nên nghiêm túc đến lạ thường. "Ngược lại, nếu tôi trượt, tôi sẽ biến mất khỏi cuộc đời cậu vĩnh viễn. Tôi sẽ chuyển trường ngay lập tức, không bao giờ xuất hiện để làm bẩn sổ thi đua của cậu nữa. Cậu thắng chắc rồi còn gì? Một kẻ đứng nhất khối và một kẻ đội sổ, vụ cá cược này quá hời cho cậu."
Tô Diệp nhìn sâu vào đôi mắt của Lục Viễn. Cô thấy trong đó không chỉ là sự ngông cuồng, mà còn là một khát khao thầm kín muốn chứng minh điều gì đó. Bản tính hiếu thắng và sự kiêu hãnh của một người đứng đầu trỗi dậy. Cô không tin anh làm được. Và cô cũng muốn chấm dứt sự phiền phức này mãi mãi.
"Được. Tôi cược với cậu." Tô Diệp đưa tay ra, giọng nói lạnh lùng nhưng kiên định. "Nhưng từ ngày mai, cậu phải có mặt đúng giờ và nộp bài tập đầy đủ. Tôi sẽ giám sát cậu."
Lục Viễn nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn nhưng lạnh lẽo của cô. Bàn tay anh to lớn, nóng hổi, bao trọn lấy tay cô như một lời thề nguyền.
"Thỏa thuận xong."
Gió lộng từ trên cao thổi bay tà áo dài của Tô Diệp, quyện lấy mùi hương thanh xuân của hai con người ở hai thế giới khác nhau. Dưới sân trường, đám học sinh bắt đầu xôn xao. Tin tức về lời cá cược giữa "Đại ca" và "Lớp trưởng" lan đi nhanh hơn cả cháy rừng.
Họ không biết rằng, kể từ giây phút hai bàn tay chạm nhau trên sân thượng đầy nắng ấy, thanh xuân của họ đã chính thức rẽ sang một hướng mà không một bài toán nào có thể tính toán trước được kết quả.
Lục Viễn nhìn theo bóng lưng Tô Diệp đang bước xuống cầu thang, khóe môi anh cong lên. Anh không nói cho cô biết, anh không sợ kỳ thi, anh chỉ sợ thanh xuân của mình trôi qua mà không có một dấu ấn nào của cô.
Ván cược này, anh nhất định phải thắng.