Tin đồn về lời cá cược trên sân thượng lan nhanh như một cơn lốc. Sáng hôm sau, khi Tô Diệp bước vào lớp, cô cảm nhận được hàng chục ánh mắt tò mò đổ dồn về phía mình. Nhưng cô vẫn giữ vẻ mặt bình thản, đặt cặp sách xuống bàn và bắt đầu chuẩn bị bài như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Đúng 7 giờ 15 phút, tiếng cửa lớp vang lên một tiếng "rầm" nhẹ. Lục Viễn bước vào, trên vai đeo hững hờ chiếc cặp đen, áo đồng phục đã được sơ vin nhưng vẫn toát lên vẻ ngang tàng. Thay vì đi thẳng xuống hàng ghế cuối để ngủ như mọi khi, anh dừng lại trước bàn của Tô Diệp, gõ nhẹ lên mặt gỗ:
"Chào lớp trưởng. Hôm nay học ở đâu?"
Tô Diệp không ngẩng đầu, chỉ lạnh lùng đáp: "Sau giờ tan học. Thư viện."
Thư viện trường Thanh Xuân vào buổi chiều tà khá yên tĩnh. Mùi sách cũ quyện với mùi gỗ trầm mặc tạo nên một không gian đặc quánh vẻ tri thức. Tô Diệp chọn một chiếc bàn ở góc khuất nhất, nơi có ánh nắng yếu ớt xuyên qua cửa sổ kính.
Lục Viễn ngồi đối diện cô, trông anh có vẻ không thoải mái. Chiếc bàn gỗ nhỏ khiến đôi chân dài của anh trở nên dư thừa, anh cứ loay hoay đổi tư thế, hết gác chân lại chống cằm.
"Này, chúng ta bắt đầu từ đâu? Đạo hàm hay tích phân?" Lục Viễn hỏi, tay xoay xoay chiếc bút bi.
Tô Diệp đặt một xấp đề toán căn bản xuống trước mặt anh, giọng nói không chút nhân nhượng: "Bắt đầu từ việc cậu phải im lặng. Làm hết tập đề này trong 45 phút. Không được dùng điện thoại, không được quay sang hỏi tôi."
Lục Viễn nhìn xấp giấy, rồi nhìn cô, khẽ nhếch môi: "Cậu coi thường tôi quá nhỉ? Mấy bài này..."
"Làm đi." Tô Diệp cắt lời, cúi xuống cuốn vở bài tập nâng cao của mình.
Mười phút trôi qua trong im lặng. Chỉ có tiếng lật giấy sột soạt và tiếng quạt trần quay đều đều trên đỉnh đầu. Nhưng sự yên bình đó không kéo dài lâu. Lục Viễn bắt đầu bộc lộ bản chất của một kẻ không thể ngồi yên quá 15 phút. Anh bắt đầu nhịp chân theo một điệu nhạc nào đó trong đầu, chiếc bút bi trong tay anh xoay vòng liên tục, thỉnh thoảng lại rơi "cạch" xuống bàn.
Tô Diệp nhíu mày, cố gắng phớt lờ. Cho đến khi cô nghe thấy tiếng ngáp dài đầy khoa trương của anh.
"Cậu làm xong rồi à?" Cô ngước mắt lên, giọng bắt đầu có chút gắt gỏng.
"Chán quá lớp trưởng ơi. Tại sao tôi phải tìm x khi mà x chẳng mang lại tiền bạc hay niềm vui cho cuộc sống này?" Lục Viễn nằm bò ra bàn, đôi mắt sâu hoắm nhìn cô chằm chằm.
Tô Diệp đóng sầm cuốn sách lại, âm thanh vang lên khô khốc giữa không gian yên tĩnh khiến vài học sinh bàn bên cạnh giật mình quay lại nhìn. Cô hạ thấp giọng nhưng đầy áp lực: "Lục Viễn, nếu cậu muốn bỏ cuộc thì cứ việc nói. Tôi sẽ coi như lời cá cược hôm qua là một trò đùa trẻ con. Cậu có thể về, và đừng bao giờ làm phiền tôi nữa."
Lục Viễn im lặng. Anh nhìn thấy sự thất vọng thật sự trong đôi mắt cô. Không phải sự khinh miệt như những giáo viên khác thường dành cho anh, mà là một sự thất vọng vì đã đặt niềm tin sai chỗ.
Anh chậm rãi ngồi thẳng dậy, thu lại vẻ cợt nhả. Anh cầm bút lên, nhìn vào bài toán hình học không gian mà anh vốn ghét cay ghét đắng.
"Được rồi, tôi làm. Cậu hung dữ thật đấy, sau này ai làm bạn trai cậu chắc khổ lắm."
"Đó không phải việc của cậu." Tô Diệp lạnh lùng đáp, nhưng trong lòng có chút dao động khi thấy anh bắt đầu thực sự tập trung.
Nửa tiếng sau, Lục Viễn đẩy tờ giấy sang phía cô. Những dòng chữ rồng bay phượng múa, đôi chỗ còn dính vết mực mờ, nhưng kết quả...
Tô Diệp sững người. Cô cầm tờ giấy lên, kiểm tra từng bước giải. "Cậu... cậu làm đúng hết?"
Lục Viễn khoanh tay trước ngực, vẻ mặt đắc thắng: "Tôi đã nói rồi, tôi không ngốc, tôi chỉ là không thích làm thôi. Sao? Lớp trưởng bắt đầu thấy hối hận vì vụ cá cược chưa?"
Tô Diệp không trả lời ngay. Cô nhận ra Lục Viễn có tư duy rất nhạy bén, những bước giải của anh không hề máy móc như sách giáo khoa mà rất sáng tạo, súc tích. Một cảm giác kỳ lạ len lỏi vào lòng cô – một chút kinh ngạc, và một chút... thú vị.
"Chưa đâu." Cô đẩy tập đề Tiếng Anh sang. "Toán chỉ là một môn. Để xem cậu đối phó với ngữ pháp thế nào."
Lục Viễn nhìn đống chữ cái ngoằn ngoèo, mặt lập tức biến sắc: "Này! Cái này thì quá đáng quá rồi!"
"Làm đi, 'bạn trai tương lai' hụt ạ." Tô Diệp khẽ nhếch môi, một nụ cười cực kỳ hiếm hoi xuất hiện trên gương mặt thanh tú của cô.
Dưới ánh hoàng hôn vàng vọt của thư viện, Lục Viễn ngẩn người nhìn nụ cười ấy. Tim anh đột ngột đập lệch một nhịp, mạnh đến mức anh sợ cô sẽ nghe thấy. Hóa ra, "giông bão" của buổi học đầu tiên không nằm ở những bài toán khó, mà nằm ở chính sự rung động không thể kiểm soát này.
"Cười đẹp thế mà cứ hay làm mặt lạnh..." Lục Viễn lầm bầm, cúi đầu xuống tờ giấy, cố giấu đi vành tai đang đỏ ửng.
Thanh xuân của họ, hóa ra cũng có lúc yên bình và ngọt ngào đến lạ lùng giữa những chồng sách cũ.