Sau buổi học ở thư viện, Tô Diệp cứ suy nghĩ mãi về cách giải toán của Lục Viễn. Cô không thể tin được một người bị coi là "vô phương cứu chữa" lại có những suy luận sắc bén đến vậy. Tò mò xen lẫn một chút trách nhiệm, cô quyết định ghé qua nhà Lục Viễn để đưa thêm bộ tài liệu tóm tắt công thức mà cô đã thức đêm soạn riêng cho anh.
Địa chỉ dẫn cô đến một khu biệt thự cao cấp ngoại ô thành phố. Những ngôi nhà ở đây nguy nga như lâu đài, bao quanh bởi những bức tường đá cao vút và hàng rào sắt uốn lượn tinh xảo. Nhưng trái với vẻ tráng lệ bên ngoài, không gian ở đây im lặng đến đáng sợ. Không có tiếng trẻ con đùa nghịch, không có mùi cơm chiều thơm nức tỏa ra từ gian bếp, chỉ có tiếng gió rít qua những tán cây tùng bách.
Tô Diệp đứng trước cổng căn biệt thự số 18. Cô nhấn chuông, một lúc lâu sau mới có tiếng trả lời từ loa ngoài.
"Ai đó?" giọng một người phụ nữ trung niên, có lẽ là quản gia.
"Cháu là lớp trưởng của Lục Viễn, cháu đến gửi tài liệu học tập ạ."
Cánh cổng điện tử nặng nề mở ra. Tô Diệp bước vào trong, cảm giác hơi lạnh từ những phiến đá hoa cương lan tỏa. Trong phòng khách rộng lớn, ánh đèn chùm pha lê rực rỡ nhưng lại không đủ để sưởi ấm căn nhà.
"Lục thiếu gia đang ở trên phòng truyền tin. Ông chủ không có nhà, bà chủ cũng đi công tác ở nước ngoài rồi." Bà quản gia vừa nói vừa thở dài, ánh mắt nhìn lên tầng hai đầy vẻ xót xa.
Tô Diệp bước lên cầu thang, theo chỉ dẫn đi về phía căn phòng cuối hành lang. Cửa phòng không đóng chặt, một khe sáng hắt ra. Cô định gõ cửa nhưng khựng lại khi nghe thấy tiếng đối thoại gay gắt phát ra từ bên trong qua màn hình máy tính.
"Mày lại gây chuyện ở trường đúng không? Hiệu trưởng vừa gọi cho tao. Tại sao tao tốn bao nhiêu tiền cho mày vào trường đó, mà mày lại làm nhục mặt cái họ Lục này như thế?"
Đó là giọng một người đàn ông, lạnh lùng và đầy quyền lực.
"Con không làm nhục ai cả. Chỉ là con không muốn sống theo cái khuôn mà bố đúc sẵn." Giọng Lục Viễn vang lên, không còn vẻ ngông cuồng thường ngày mà thay vào đó là sự mệt mỏi cùng cực.
"Mày không có quyền lựa chọn! Nếu kỳ thi này mày không vào được trường mà tao chỉ định, thì cút sang Anh ngay lập tức. Đừng để tao phải nhìn thấy gương mặt thất bại của mày nữa."
Tiếng "tút tút" vang lên khô khốc. Cuộc gọi kết thúc.
Tô Diệp đứng lặng người ngoài cửa. Cô thấy Lục Viễn đang ngồi gục đầu trên bàn học, đôi vai rộng của anh run nhẹ. Anh không khóc, nhưng cái tư thế ấy còn đau đớn hơn cả tiếng khóc. Trên chiếc bàn gỗ đắt tiền, những cuốn sách giáo khoa cô đưa lúc chiều vẫn nằm đó, nhưng bên cạnh là những khung hình gia đình phủ bụi, nơi mà đứa trẻ trong ảnh – chính là Lục Viễn – đang cười rạng rỡ, hoàn toàn khác với phiên bản cô đơn của hiện tại.
Cô khẽ khàng gõ cửa. Lục Viễn giật mình, anh nhanh chóng lau mặt bằng tay áo rồi quay lại. Khi thấy người đứng đó là Tô Diệp, sự ngỡ ngàng hiện rõ trên gương mặt anh.
"Cậu... sao cậu lại ở đây?" Anh cố lấy lại vẻ bất cần thường ngày, nhưng đôi mắt đỏ hoe đã phản bội anh.
Tô Diệp không nhắc đến những gì mình vừa nghe thấy. Cô bước tới, đặt xấp tài liệu lên bàn, nhẹ nhàng nói: "Tôi bổ sung thêm phần ngữ pháp Tiếng Anh. Lúc chiều thấy cậu có vẻ gặp khó khăn."
Lục Viễn nhìn xấp giấy được đóng tập cẩn thận, từng dòng chữ nắn nót của cô như một luồng điện chạy qua trái tim băng giá của anh. Anh cười khổ, giọng khàn khàn: "Cậu thấy rồi đấy, lớp trưởng. Tôi thi đỗ hay trượt, thực ra chẳng ai quan tâm cả. Họ chỉ quan tâm đến cái danh tiếng của gia đình này thôi."
Tô Diệp nhìn anh, lần đầu tiên cô thấy "trùm trường" nhỏ bé đến thế. Cô không kìm lòng được, đưa tay vỗ nhẹ lên vai anh. "Tôi quan tâm."
Lục Viễn sững lại, ngước nhìn cô.
"Tôi đã cược với cậu, nên tôi quan tâm đến kết quả. Lục Viễn, cậu không học vì bố cậu, cũng không học vì danh tiếng của họ Lục. Cậu học để có thể tự quyết định tương lai của mình, để không ai có thể bắt cậu 'cút' đi đâu cả."
Trong căn phòng rộng lớn và lạnh lẽo, lời nói của Tô Diệp giống như một ngọn lửa nhỏ được nhóm lên. Lục Viễn nhìn sâu vào đôi mắt trong veo của cô lớp trưởng, cảm giác như những bức tường băng trong lòng mình đang tan chảy.
"Cậu nói thật chứ?" Anh hỏi, giọng nhỏ như tiếng thì thầm.
"Thật. Vì vậy, đừng có lười biếng. Ngày mai 7 giờ có mặt ở thư viện, muộn một phút tôi sẽ phạt cậu làm thêm hai đề lý hóa."
Tô Diệp quay người định về, nhưng một bàn tay to lớn đã giữ chặt lấy cổ tay cô. Lục Viễn không kéo cô lại, anh chỉ nắm hờ, hơi ấm từ lòng bàn tay anh truyền sang cô giữa căn phòng máy lạnh lạnh lẽo.
"Cảm ơn cậu... Tô Diệp."
Lần đầu tiên anh gọi thẳng tên cô thay vì gọi "lớp trưởng". Cái tên ấy phát ra từ miệng anh khiến cô cảm thấy tim mình hẫng một nhịp. Cô vội vã rút tay lại, quay đi để giấu đi gò má đang ửng hồng.
Đêm đó, trong căn biệt thự xa hoa nhưng trống trải, lần đầu tiên sau nhiều năm, đèn trong phòng Lục Viễn sáng đến tận sáng sớm. Không phải để chơi game, mà để lật mở từng trang tài liệu có mùi hương giấy mới và hương thơm thoang thoảng của cô gái ấy.