Trường học là một xã hội thu nhỏ, nơi người ta chỉ nhìn thấy những gì đối phương muốn phô bày. Với mọi người, Tô Diệp là "con nhà người ta" – học giỏi, thanh lịch, luôn xuất hiện với bộ đồng phục trắng tinh khôi. Nhưng có một sự thật mà không ai biết: mỗi khi tiếng chuông tan học vang lên, "nàng công chúa" ấy lại vội vã tháo chiếc băng đỏ lớp trưởng, buộc gọn tóc và bắt đầu một cuộc chiến khác.
Sau khi rời khỏi biệt thự của Lục Viễn, tâm trí anh vẫn quanh quẩn bóng hình cô. Anh không ngủ được, quyết định lái chiếc mô tô phân khối lớn đi dạo phố đêm để hít thở không khí.
Tại một khu chợ đêm tấp nập, nơi khói bụi quyện cùng tiếng mời chào ồn ã, Lục Viễn dừng lại trước một quán hủ tiếu gõ xập xệ nằm sâu trong hẻm nhỏ. Anh định vào mua gì đó ăn khuya, nhưng rồi đôi chân anh khựng lại như đóng đinh xuống mặt đường.
Ở góc quán, bên những chồng bát đĩa cao ngất, một dáng người nhỏ nhắn đang cặm cụi thu dọn. Cô mặc một chiếc áo phông cũ sờn màu, đôi tay đeo găng cao su quá khổ đang thoăn thoắt cọ rửa.
Đó là Tô Diệp.
Không còn chiếc kính cận tri thức, không còn vẻ lạnh lùng trên sân thượng. Gương mặt cô lấm tấm mồ hôi, mái tóc vài sợi bết lại sau gáy. Cô đang tất bật bưng bê, lau dọn, thỉnh thoảng lại dừng lại để đấm nhẹ vào cái lưng đang mỏi nhừ.
"Diệp à, nghỉ tay ăn chút gì đi con, mẹ lo được mà." Một người phụ nữ gầy gò, gương mặt hằn sâu dấu vết thời gian bước ra từ bếp.
"Con không sao mẹ ơi, hôm nay khách đông, con làm thêm chút nữa rồi về học bài. Mẹ vào nghỉ đi, kẻo đau chân." Tô Diệp nở một nụ cười ấm áp – một nụ cười mà Lục Viễn chưa bao giờ được thấy ở trường.
Lục Viễn đứng trong bóng tối, bàn tay siết chặt lấy tay lái mô tô. Anh thấy lồng ngực mình thắt lại. Hóa ra, lý do cô luôn gắt gao về điểm số, lý do cô sống như một cái máy, là vì cô không có quyền được thất bại. Nếu anh có tất cả mà vẫn thấy trống rỗng, thì cô chẳng có gì ngoài sự nỗ lực để giữ cho thế giới nhỏ bé của mình không đổ sập.
"Cho hai bát hủ tiếu, mang về."
Lục Viễn bước vào quán, cố tình hạ thấp giọng và kéo sụp chiếc mũ lưỡi trai che nửa khuôn mặt.
Tô Diệp giật mình khi nghe giọng nói quen thuộc. Cô ngẩng lên, bốn mắt nhìn nhau. Một thoáng bàng hoàng, xấu hổ rồi đến hoảng loạn lướt qua gương mặt cô. Cô vội vàng quay đi, dùng tay lau vội vết dầu mỡ dính trên mặt.
"Lục... Lục Viễn? Sao cậu lại ở đây?" Giọng cô run rẩy.
Lục Viễn không trêu chọc, không cợt nhả như mọi khi. Anh bước đến bên cạnh cô, thản nhiên cầm lấy chiếc khay đựng bát đĩa bẩn từ tay cô.
"Đi giao hàng à? Để tôi giúp."
"Đừng! Cậu điên rồi sao? Cậu đi ra đi!" Tô Diệp thấp giọng nài nỉ, đôi mắt đỏ hoe vì tự ái. Cô sợ anh sẽ khinh bỉ cô, sợ bí mật nghèo khó này sẽ trở thành trò cười cho cả trường.
Nhưng Lục Viễn chỉ nhìn cô bằng ánh mắt thâm trầm, giọng anh nhẹ nhàng nhưng kiên quyết: "Lớp trưởng, cậu có thể dạy tôi giải toán, nhưng không thể dạy tôi cách bỏ mặc bạn mình khi họ vất vả. Cậu không xấu hổ vì làm việc lương thiện, vậy sao tôi phải xấu hổ khi giúp cậu?"
Đêm đó, một cảnh tượng lạ lùng diễn ra ở khu chợ nghèo: một gã trai nhà giàu đi mô tô đắt tiền lại xắn tay áo đi bưng bê hủ tiếu, còn cô lớp trưởng ưu tú thì lúng túng đi theo sau.
Đến tận 11 giờ đêm, khi quán vắng khách, cả hai ngồi bệt xuống bậc thềm trước cửa quán. Tô Diệp đưa cho anh một chai nước lọc, giọng cô nhỏ nhẹ: "Cậu thấy rồi đấy... nhà tôi không như nhà cậu. Mẹ tôi bị bệnh xương khớp, tôi phải đi làm để tích góp tiền học phí đại học. Nên nếu tôi có quá nghiêm khắc với cậu... là vì tôi thực sự cần suất học bổng đó."
Lục Viễn nhìn bàn tay nhỏ bé của cô, giờ đây đã đỏ ửng vì nước tẩy rửa. Anh đột nhiên thấy lời cá cược của mình thật ích kỷ. Anh muốn thắng để có cô, nhưng cô phải thắng để có một cuộc đời.
"Tô Diệp, từ ngày mai, tôi sẽ không chỉ đi học đúng giờ." Anh quay sang nhìn cô, ánh mắt sáng rực dưới ánh đèn đường vàng vọt. "Tôi sẽ học thật nghiêm túc. Không phải vì lời cá cược, mà vì tôi muốn chứng minh cho cậu thấy, người cậu chọn đồng hành không phải là một kẻ vô dụng."
Tô Diệp im lặng, nhưng khóe môi cô khẽ cong lên. Trong bóng tối của con hẻm nhỏ, áp lực dường như vơi bớt đi một nửa. Lần đầu tiên, cô thấy thanh xuân này không chỉ có những bài thi khô khốc, mà còn có một người sẵn sàng đứng cạnh mình giữa bộn bề cuộc sống.
"Cảm ơn cậu, Lục Viễn."
Lục Viễn mỉm cười, anh biết rằng, từ giây phút này, anh không chỉ muốn thắng cuộc cá cược. Anh muốn thắng cả thế giới để có thể bảo vệ nụ cười này của cô.