MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐánh Cược Với Thanh XuânChương 5: LÒNG TỰ TRỌNG VÀ SỰ ĐỀN ĐÁP SAI LẦM

Đánh Cược Với Thanh Xuân

Chương 5: LÒNG TỰ TRỌNG VÀ SỰ ĐỀN ĐÁP SAI LẦM

769 từ · ~4 phút đọc

Sau đêm ở quán hủ tiếu, hình ảnh đôi bàn tay đỏ ửng của Tô Diệp vì nước tẩy rửa cứ ám ảnh Lục Viễn mãi. Với một thiếu gia chưa bao giờ phải lo nghĩ về tiền bạc, việc thấy người mình thầm thương phải vất vả như vậy khiến anh không thể ngồi yên.

Lục Viễn muốn giúp, nhưng anh biết tính Tô Diệp. Cô ấy bướng bỉnh và kiêu hãnh đến mức cực đoan. Nếu anh đưa tiền trực tiếp, cô chắc chắn sẽ ném nó vào mặt anh và không bao giờ nhìn mặt anh nữa. Thế là, Lục Viễn chọn một cách mà anh cho là "thông minh".

Sáng thứ Bảy, quán hủ tiếu của mẹ Tô Diệp bỗng đón một vị khách đặc biệt. Một người đàn ông mặc vest sang trọng, tự xưng là đại diện của một công ty thực phẩm, muốn đặt mua 200 suất hủ tiếu mỗi ngày để làm bữa phụ cho công nhân, thanh toán trước bằng tiền mặt cho cả tháng.

Nhìn xấp tiền đặt trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ, mẹ Tô Diệp mừng đến rơi nước mắt. Nhưng khi Tô Diệp đi học về và nghe chuyện, chân mày cô lập tức nhíu chặt lại. Một quán nhỏ trong hẻm sâu, tại sao một công ty lớn lại tìm đến?

Cô không nói gì, âm thầm đi theo người đàn ông đó ra đầu hẻm. Và ở đó, cô thấy chiếc mô tô quen thuộc của Lục Viễn đang đậu sẵn. Cô thấy anh cười nói, đưa cho người đàn ông kia một xấp tiền khác – có lẽ là tiền công môi giới hoặc chính là tiền túi của anh.

"Lục Viễn!"

Tiếng gọi lạnh lùng vang lên khiến nụ cười trên môi Lục Viễn đông cứng. Anh quay lại, thấy Tô Diệp đang đứng đó, gương mặt tái nhợt vì tức giận, đôi mắt tràn đầy sự thất vọng.

"Lớp trưởng... sao cậu lại ở đây?"

"Cậu coi tôi là cái gì? Một kẻ đáng thương cần được bố thí sao?" Tô Diệp bước tới, giọng cô run lên vì cố kìm nén tiếng khóc.

Lục Viễn lúng túng giải thích: "Không phải, tôi chỉ muốn mẹ cậu bớt vất vả, muốn cậu có thêm thời gian để học bài thôi mà. Tôi có tiền, chỗ tiền đó với tôi chẳng là gì cả..."

"Nhưng với tôi, nó là danh dự!" Cô cắt ngang, thanh âm nghẹn đắng. "Cậu cậy mình có tiền nên có quyền sắp xếp cuộc sống của người khác sao? Cậu nghĩ dùng tiền là có thể giải quyết được mọi thứ à? Lục Viễn, cậu không hề hiểu tôi. Cậu chỉ đang thỏa mãn lòng tốt ích kỷ của cậu mà thôi!"

Lục Viễn sững sờ. Anh chưa bao giờ thấy cô giận dữ đến thế. Anh vươn tay muốn giữ lấy vai cô: "Tô Diệp, nghe tôi giải thích..."

"Đừng chạm vào tôi!" Cô hất tay anh ra. "Lời cá cược đó... tôi nghĩ chúng ta nên dừng lại đi. Một kẻ tiêu tiền như rác và một kẻ phải đếm từng đồng lẻ để sống như tôi, vốn dĩ không chung đường. Cậu cầm tiền của cậu về đi, tôi sẽ bảo mẹ trả lại không thiếu một xu."

Nói rồi, cô quay lưng chạy đi, để lại Lục Viễn đứng lặng giữa con phố đông người. Cảm giác hụt hẫng và đau đớn lan tỏa trong lồng ngực anh. Anh đứng đó, nhìn bàn tay mình vừa bị cô khước từ, lần đầu tiên trong đời cảm thấy tiền bạc lại là thứ vô dụng đến thế.

Tối hôm đó, Tô Diệp không đến thư viện. Lục Viễn ngồi một mình ở góc bàn cũ, trước mặt là đống đề thi mà cô đã soạn, nhưng anh không tài nào tập trung nổi. Anh nhận ra mình đã sai. Anh đã dùng thế giới của mình để áp đặt lên thế giới của cô, mà quên mất rằng thứ cô cần nhất không phải là tiền, mà là sự tôn trọng.

Mưa mùa hạ bắt đầu trút xuống, trắng xóa cả sân trường. Lục Viễn nhìn ra cửa sổ, lòng thầm nghĩ: Phải làm sao để cậu tha thứ cho tôi đây, lớp trưởng?

Trong khi đó, ở quán hủ tiếu, Tô Diệp ngồi bó gối trong bóng tối. Cô giận anh, nhưng trong lòng lại đau nhiều hơn. Cô giận bản thân vì đã lỡ rung động trước một người quá khác biệt, và cô đau vì nhận ra khoảng cách giữa họ lớn đến mức chỉ một chút lòng tốt thôi cũng có thể trở thành tổn thương.