MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐánh Cược Với Thanh XuânChương 6: PHÍA SAU MỘT LỜI XIN LỖI

Đánh Cược Với Thanh Xuân

Chương 6: PHÍA SAU MỘT LỜI XIN LỖI

920 từ · ~5 phút đọc

Cơn mưa rào đêm qua không giúp không khí của ngày thứ Hai dịu đi chút nào. Tô Diệp bước vào lớp với đôi mắt hơi sưng, cô tránh tuyệt đối mọi ánh nhìn hướng về phía dãy bàn cuối. Cô đã chuẩn bị tâm thế để đối mặt với một Lục Viễn ngông cuồng trở lại, một kẻ sẽ vì bị xúc phạm mà vứt bỏ mọi nỗ lực.

Nhưng Lục Viễn không có mặt ở lớp.

Tiết một, tiết hai rồi tiết ba trôi qua, chỗ ngồi phía dưới vẫn trống trơn. Một cảm giác bất an không tên dấy lên trong lòng Tô Diệp. Cô tự nhủ rằng mình nên vui vì không bị làm phiền, nhưng thâm tâm lại cứ thấp thỏm nhìn ra cửa sổ.

Mãi đến giờ giải lao, cô mới nghe mấy nam sinh trong lớp bàn tán: "Thằng Viễn hôm nay điên thật rồi, nó đứng ở bãi xe từ sáng tới giờ, nghe bảo bị ông bảo vệ phạt vì không mang thẻ học sinh, nhưng nó cứ đứng đó chờ ai ấy."

Tô Diệp vội vã chạy xuống bãi xe. Giữa cái nắng ban trưa bắt đầu gay gắt, Lục Viễn đứng đó, chiếc áo đồng phục đẫm mồ hôi. Thấy cô chạy đến, anh không cười cợt như mọi khi, mà chỉ lẳng lặng lấy từ trong cặp ra một phong bì nhỏ đã sờn mép.

"Cái này... không phải tiền của tôi." Anh nói, giọng khàn đặc vì đứng nắng lâu. "Đó là tiền lương đầu tiên tôi tự đi làm thêm ở xưởng sửa xe của anh họ tối qua. Tôi đã trả lại xấp tiền của bố tôi vào két sắt rồi."

Tô Diệp sững người. Cô nhìn bàn tay anh – những đầu ngón tay dính đầy vết dầu mỡ đen kịt không thể rửa sạch, những vết xước mới còn rướm máu do chưa quen việc. Anh, một thiếu gia cơm bưng nước rót, lại đi làm công việc chân tay nặng nhọc chỉ trong một đêm?

"Lục Viễn, cậu..."

"Tôi biết tôi sai rồi." Anh cắt lời cô, ánh mắt nhìn xuống mũi giày. "Tôi đã dùng cách hèn hạ nhất để giúp cậu. Tôi chỉ muốn nói là... tôi không hề bố thí. Tôi thực sự chỉ muốn cậu bớt mệt thôi. Số tiền này không nhiều, chỉ là một chút tiền công bưng bê của tôi tối qua, tôi muốn gửi mẹ cậu coi như tiền tôi ăn hủ tiếu... một cách công bằng."

Tô Diệp nhìn phong bì chỉ có vài tờ tiền lẻ được vuốt phẳng phiu, rồi lại nhìn những vết dầu mỡ trên tay anh. Trái tim cô vốn dĩ luôn cứng rắn như đá, giờ đây lại như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Cô nhận ra mình đã quá khắt khe. Cô dùng cái nghèo của mình để làm vũ khí, trong khi anh lại dùng sự chân thành vụng về nhất để bù đắp.

"Sao cậu ngốc thế?" Giọng cô run lên, không phải vì giận, mà vì xót xa. "Tay cậu chảy máu kìa."

Lục Viễn ngẩn người nhìn cô, rồi anh gãi đầu cười hì hì: "Chẳng đau bằng lúc cậu bảo muốn dừng lời cá cược đâu."

Đúng lúc đó, bà quản gia nhà Lục Viễn hớt hải chạy vào trường tìm anh. Thấy Tô Diệp, bà vội vàng nắm lấy tay cô như tìm được cứu cánh: "Cô Diệp ơi, cô khuyên cậu Viễn giúp tôi với. Đêm qua cậu ấy về nhà cãi nhau với ông chủ lớn, cậu ấy bảo sẽ không tiêu một đồng nào của gia đình nữa. Cậu ấy nhịn đói cả đêm để đi làm ở xưởng xe, sáng nay còn định bán cả chiếc mô tô để lấy tiền tự đóng học phí..."

Tô Diệp nghe mà tai như ù đi. Cô nhìn sang Lục Viễn, anh chỉ lúng túng nhìn đi chỗ khác, cố giấu đi sự thật rằng anh đã vì cô mà từ bỏ cuộc sống nhung lụa, từ bỏ con đường bằng phẳng để chọn một lối đi đầy gai góc.

Bỗng nhiên, Tô Diệp nhận ra mình đã sai lầm đến mức nào khi đánh giá anh qua vẻ bề ngoài "trùm trường". Phía sau sự ngông cuồng ấy là một trái tim thuần khiết và quyết liệt hơn bất cứ ai.

"Lục Viễn." Cô khẽ gọi, giọng đã mềm mại hơn rất nhiều.

"Ơi?"

"Lời cá cược... vẫn tính." Cô nói, rồi bất ngờ lấy trong túi áo ra một miếng băng cá nhân, cẩn thận dán lên vết thương trên tay anh. "Nhưng từ nay về sau, nếu muốn giúp tôi, cậu phải hỏi ý kiến tôi trước. Rõ chưa?"

Lục Viễn nhìn miếng băng cá nhân trên tay, rồi nhìn nụ cười dịu dàng của cô lớp trưởng dưới ánh nắng hè. Anh cảm thấy cái nắng gắt này bỗng chốc trở nên dễ chịu lạ kỳ.

"Rõ! Tuân lệnh lớp trưởng!" Anh giơ tay chào kiểu quân đội, nụ cười rạng rỡ trở lại trên môi.

Chiều hôm đó, trong thư viện, không còn những tranh cãi nảy lửa. Chỉ có tiếng bút máy chạy đều trên giấy và hai cái bóng tựa sát vào nhau. Tô Diệp nhận ra, Lục Viễn không phải là một "kẻ ngốc", anh chỉ là một cậu bé thiếu thốn tình thương đang học cách yêu thương người khác bằng tất cả những gì mình có.

Và cô, lần đầu tiên trong đời, cảm thấy thanh xuân này không còn là một cuộc chiến đơn độc nữa.