Thứ Hai luôn là ngày kinh hoàng nhất đối với học sinh lớp 12A1, đơn giản vì đó là tiết Toán của thầy giáo hắc ám – thầy Tùng. Thầy nổi tiếng với những bài kiểm tra 15 phút bất ngờ và thói quen trả bài theo thứ tự từ cao xuống thấp, kèm theo những lời nhận xét sắc sảo như dao cạo.
Hôm nay, không khí lớp học đặc biệt căng thẳng. Tập bài kiểm tra một tiết về Giải tích đang nằm trên tay thầy.
"Kỳ kiểm tra lần này, mặt bằng chung của lớp khá tốt." Thầy Tùng đẩy gọng kính, ánh mắt lướt qua cả lớp. "Nhưng có một trường hợp khiến tôi phải kiểm tra lại camera giám sát để chắc chắn không có sự gian lận nào."
Cả lớp nín thở. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Lục Viễn. Anh vẫn ngồi đó, xoay xoay chiếc bút bi với vẻ mặt lơ đãng, nhưng đôi chân dưới gầm bàn lại đang rung nhè nhẹ – một thói quen khi anh cảm thấy hồi hộp mà không muốn ai biết.
Tô Diệp ngồi bàn đầu, tay siết chặt vạt áo dài. Cô biết thầy đang nói về ai. Suốt hai tuần qua, cô đã chứng kiến Lục Viễn thức đến 2 giờ sáng, những tờ nháp kín đặc công thức và cả những lúc anh ngủ gục trên bàn với cuốn sách gối đầu.
"Lục Viễn. 6.5 điểm."
Một tiếng "ồ" vang lên đồng thanh, to đến mức như muốn nổ tung trần nhà. Những tiếng xì xào bắt đầu lan ra như cháy rừng.
"Cái gì? 6.5? Lục Viễn á? Có lộn không vậy?" "Đề này khó muốn chết, tôi học lòi mắt mới được 7.0, nó làm sao mà được 6.5?" "Chắc chắn là chép bài của lớp trưởng rồi, hai đứa dạo này dính nhau như sam ở thư viện mà."
Lục Viễn đứng dậy, bước lên bục giảng trong sự ngỡ ngàng của bạn bè. Anh nhận lấy tờ giấy thi, nhìn con số 6.5 màu đỏ chót cùng dòng nhận xét của thầy: "Có tiến bộ rõ rệt, cách giải câu cuối rất sáng tạo".
Anh không cười đắc thắng, cũng không đáp trả những lời mỉa mai. Anh chỉ lẳng lặng quay về chỗ, đi ngang qua bàn Tô Diệp, anh khẽ đặt tờ giấy thi xuống trước mặt cô một giây như để "báo công" rồi mới về chỗ ngồi.
"Im lặng!" Thầy Tùng gõ thước xuống bàn. "Tôi đã xem lại bài của em Viễn. Cách giải của em ấy hoàn toàn khác với đáp án của tôi và cũng khác với bài của Tô Diệp. Đó là tư duy độc lập. Các em nên học tập thay vì ngồi đó nghi ngờ."
Tiếng xì xào dịu xuống, nhưng sự kinh ngạc vẫn chưa tan biến. 6.5 điểm có thể là con số bình thường với người khác, nhưng với một kẻ luôn đứng dưới 2.0 như Lục Viễn, đó là một kỳ tích, là một cú "vả mặt" ngọt ngào dành cho những ai coi thường anh.
Giờ ra chơi, Lục Viễn bị đám bạn thân vây quanh. "Đại ca, khai mau, anh dùng bùa chú gì thế? Hay là lớp trưởng có bí kíp truyền tin bằng sóng não?"
Lục Viễn hất hàm, lấy lại vẻ ngạo kiều thường ngày: "Bí kíp gì chứ? Là do tôi thông minh thiên bẩm thôi. Với lại..." Anh liếc nhìn bóng lưng Tô Diệp đang đứng ngoài hành lang, giọng thấp xuống đầy dịu dàng, "...có người thầy dạy rất nghiêm khắc, không làm được là bị mắng chết đấy."
Tô Diệp đứng bên cửa sổ, gió mùa hạ thổi tóc cô bay nhẹ. Cô nghe thấy tiếng anh cười, lòng thấy nhẹ nhõm đến lạ. Cô lấy từ trong túi ra một viên kẹo bạc hà – loại mà anh hay ăn – rồi bước lại gần chỗ anh.
Đám con trai thấy lớp trưởng đi tới thì vội tản ra. Tô Diệp đặt viên kẹo lên bàn anh, giọng vẫn lạnh lùng nhưng ánh mắt đã chứa chan ý cười: "6.5 chỉ là khởi đầu thôi. Đừng có mà đắc ý sớm."
Lục Viễn cầm viên kẹo, lột vỏ rồi bỏ vào miệng. Vị bạc hà cay nồng lan tỏa, hay là vị ngọt của thành quả đầu tiên khiến anh thấy lâng lâng?
"Lớp trưởng, vậy là tôi đã đi được một phần mười quãng đường của lời cá cược rồi đúng không?" Anh thì thầm, chỉ đủ cho hai người nghe.
Tô Diệp hơi khựng lại, đôi má ửng hồng. Cô không trả lời mà quay đi thẳng, nhưng Lục Viễn thấy rõ bước chân cô hôm nay nhẹ nhàng hơn hẳn mọi ngày.
Từ phía xa, một đôi mắt khác đang dõi theo họ với vẻ khó chịu. Đó là Trần Phong, nam thần của lớp chuyên Toán, người vốn luôn được coi là một cặp trời sinh với Tô Diệp. Sự trỗi dậy của Lục Viễn và nụ cười của Tô Diệp đang khiến trái tim kiêu ngạo của Trần Phong cảm thấy bị đe dọa.