MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐánh Cược Với Thanh XuânChương 8: TÌNH Ý TRÊN SÂN BÓNG RỔ

Đánh Cược Với Thanh Xuân

Chương 8: TÌNH Ý TRÊN SÂN BÓNG RỔ

819 từ · ~5 phút đọc

Tiếng còi khai cuộc của Hội khỏe Phù Đổng vang lên, phá tan bầu không khí tĩnh lặng thường ngày của trường Thanh Xuân. Sân bóng rổ hôm nay đông nghẹt người, tiếng hò reo, tiếng trống trường và cả tiếng nhạc xập xình tạo nên một bản hòa tấu náo nhiệt.

Trận chung kết giữa lớp 12A1 và lớp 12A3 (lớp chuyên Thể thao) là tâm điểm của sự chú ý. Trên sân, Lục Viễn nổi bật với bộ đồ thi đấu màu đen số 10. Những giọt mồ hôi lăn dài trên vòm ngực săn chắc, đôi mắt anh sắc lạnh và tập trung cao độ. Khác hẳn với vẻ lười nhác trên lớp, Lục Viễn trên sân bóng giống như một vị vua đang bảo vệ vương quốc của mình.

"Lục Viễn! Lục Viễn! Cố lên!"

Tiếng cổ vũ của các nữ sinh vang dội, nhưng nhân vật chính lại chẳng mảy may để tâm. Mỗi khi ghi được một cú ba điểm đẹp mắt, anh lại theo thói quen đưa mắt về phía góc khán đài phía Tây – nơi đội hậu cần của lớp 12A1 đang đứng.

Ở đó, Tô Diệp đang bận rộn phát nước và khăn lau cho các bạn. Cô vẫn mặc bộ đồng phục giản dị, tay cầm một chai nước khoáng còn nguyên nhãn. Thỉnh thoảng, cô lại đưa tay che nắng, ánh mắt kín đáo dõi theo bóng dáng cao lớn đang chạy hăng hái trên sân.

"Lớp trưởng, sao không ra cổ vũ cho đại ca đi? Cậu ấy nhìn cậu suốt kìa." Một bạn nữ trong lớp trêu chọc.

Tô Diệp hơi đỏ mặt, cúi đầu sửa lại xấp khăn: "Tôi đang làm nhiệm vụ hậu cần, cổ vũ cái gì chứ..."

Hiệp cuối diễn ra kịch liệt. Tỉ số đang là 48-49 nghiêng về lớp 12A3. Chỉ còn 10 giây cuối cùng. Lục Viễn nhận bóng từ giữa sân. Anh dẫn bóng lách qua sự truy cản của hai cầu thủ cao to đối phương. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, anh chợt dừng lại, nhìn thẳng về phía Tô Diệp.

Ánh mắt họ chạm nhau giữa hàng ngàn người. Tô Diệp không biết lấy đâu ra can đảm, cô giơ chai nước trong tay lên, mấp máy môi: “Cố lên!”

Chỉ là một lời nói không thành tiếng, nhưng Lục Viễn như được tiếp thêm một nguồn năng lượng khổng lồ. Anh bật cao người, một cú ném rổ tầm xa hoàn hảo. Trái bóng vẽ một đường vòng cung tuyệt đẹp trên không trung rồi chui tọt vào rổ ngay khi tiếng còi kết thúc vang lên.

Cả sân vận động như nổ tung. Thành viên lớp 12A1 lao vào sân ôm chầm lấy Lục Viễn. Đám đông hò reo tên anh, các nữ sinh vây quanh tặng hoa và nước uống.

Nhưng Lục Viễn nhẹ nhàng gạt tất cả sang một bên. Anh thở dốc, mồ hôi ướt đẫm mái tóc, bước thẳng về phía góc khán đài nơi Tô Diệp đang đứng ngẩn ngơ.

Anh dừng lại trước mặt cô, hơi thở vẫn còn nồng nặc mùi nắng và sự cuồng nhiệt của trận đấu. Anh không nhìn vào những chai nước ngọt đắt tiền xung quanh, mà chỉ chỉ tay vào chai nước khoáng bình thường trong tay cô.

"Nước của tôi đâu?"

Tô Diệp hơi bối rối, đưa chai nước ra: "Đây... chúc mừng cậu đã thắng."

Lục Viễn nhận lấy, nhưng thay vì uống ngay, anh lại cầm lấy bàn tay đang đưa nước của cô, kéo nhẹ một cái khiến cô đứng sát lại gần anh hơn.

"Tôi thắng rồi. Cậu có thấy tôi ngầu không?" Anh hỏi, giọng thấp và khàn, chỉ đủ cho hai người nghe giữa tiếng ồn ào xung quanh.

Tô Diệp cảm nhận được hơi nóng từ cơ thể anh tỏa ra, tim cô đập loạn nhịp như tiếng trống trận. Cô vội vàng rút tay lại, lắp bắp: "Cũng... cũng thường thôi. Mau uống nước đi kẻo khát."

Lục Viễn bật cười, uống một ngụm nước lớn, cảm giác vị nước nhạt nhẽo hằng ngày hôm nay bỗng ngọt ngào lạ thường. Anh nhìn cô, trong mắt không còn là sự ngông cuồng của kẻ thắng trận, mà là sự dịu dàng của một chàng trai đang yêu.

"Lớp trưởng, nhớ nhé. Mọi trận đấu của tôi, từ bài thi đến sân bóng, phần thưởng duy nhất tôi muốn chỉ có một mình cậu thôi."

Nói xong, anh khoác áo khoác lên vai, quay lưng đi cùng đám bạn, để lại Tô Diệp đứng lặng giữa nắng chiều. Chai nước trong tay anh đã vơi nửa, nhưng trái tim cô thì đã đầy ắp những rung động không tên.

Phía sau họ, Trần Phong đứng bóp nát lon nước ngọt trong tay, ánh mắt đầy tia lửa điện. Thanh xuân vốn dĩ là một cuộc đua, và anh ta không cam tâm để một kẻ như Lục Viễn dẫn trước.