MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐánh Cược Với Thanh XuânChương 9: ĐỐI THỦ XUẤT HIỆN

Đánh Cược Với Thanh Xuân

Chương 9: ĐỐI THỦ XUẤT HIỆN

1,041 từ · ~6 phút đọc

Sau kỳ Hội khỏe Phù Đổng, cái tên Lục Viễn bỗng chốc trở nên "hot" hơn bao giờ hết. Nhưng niềm vui chiến thắng của anh chẳng kéo dài được lâu khi một nhân vật khác bắt đầu công khai bước vào cuộc đời của Tô Diệp.

Sáng thứ Ba, khi Tô Diệp vừa bước đến cổng trường, một chiếc xe đạp điện màu trắng thanh lịch đã dừng lại ngay bên cạnh. Bước xuống xe là Trần Phong – nam thần lớp 12A2 chuyên Toán. Anh ta mặc bộ đồng phục phẳng phiu, đeo chiếc kính gọng vàng trí thức và luôn nở nụ cười ôn hòa như gió mùa xuân.

"Diệp này, mình có mượn được cuốn tài liệu ôn thi chuyên sâu của Đại học Quốc gia, cậu có muốn xem qua không?"

Giọng nói của Trần Phong nhẹ nhàng, lịch sự khiến không ít nữ sinh đi ngang qua phải ngoái nhìn đầy ngưỡng mộ. Tô Diệp khựng lại, đôi mắt cô sáng lên khi nghe đến tên cuốn sách quý.

"Cuốn đó nghe nói chỉ xuất bản nội bộ, cậu mượn được thật sao? Cảm ơn cậu nhé, Phong."

Cảnh tượng hai người đứng cạnh nhau, một người nho nhã, một người ưu tú, trông giống hệt như một bức tranh "môn đăng hộ đối" trong mắt mọi người. Nhưng bức tranh ấy ngay lập tức bị xé toạc bởi tiếng gầm rú của động cơ mô tô.

Lục Viễn lao xe tới, phanh gấp tạo nên một vệt đen trên mặt đường ngay sát chân Trần Phong. Anh tháo mũ bảo hiểm, mái tóc hơi rối che bớt ánh mắt đang hừng hực lửa giận.

"Lớp trưởng, vào lớp thôi. Sắp đến giờ tự học rồi." Lục Viễn nói, giọng nồng nặc mùi thuốc súng.

Tô Diệp nhíu mày: "Vẫn còn mười lăm phút nữa mà. Tôi đang trao đổi học thuật với Trần Phong."

Trần Phong điềm tĩnh đẩy gọng kính, mỉm cười chào Lục Viễn: "Chào cậu, Lục Viễn. Nghe danh cậu đã lâu, hôm nay mới thấy cậu quan tâm đến việc học như vậy, thật là đáng mừng cho lớp trưởng."

Lời nói của Trần Phong nghe thì có vẻ khen ngợi, nhưng thực chất lại đầy ẩn ý mỉa mai rằng Lục Viễn chỉ là một kẻ "theo đuôi" làm phiền Tô Diệp.

Lục Viễn nhếch môi, tiến lại gần, chiều cao vượt trội giúp anh tạo áp lực lên đối phương. Anh giật lấy cuốn sách trên tay Trần Phong, lật xem qua loa rồi ném ngược lại: "Sách cũ quá rồi. Lớp trưởng của tôi không cần mấy thứ đồ thừa này đâu."

"Lục Viễn! Cậu quá đáng vừa thôi!" Tô Diệp gắt lên, cô vội vàng nhận lấy cuốn sách từ Trần Phong và nhìn anh với ánh mắt đầy khiển trách. "Cậu vào lớp trước đi, đừng ở đây gây sự nữa."

Lục Viễn đứng sững lại. Anh thấy cô đứng về phía kẻ kia. Một cảm giác chua xót và nóng nảy bốc lên tận đầu. Anh không nói thêm lời nào, quay lưng bỏ đi thẳng, nhưng bước chân nặng nề đã tố cáo tâm trạng tồi tệ của anh.

Suốt buổi học hôm đó, Lục Viễn không hề nhìn Tô Diệp lấy một lần. Anh cặm cụi viết gì đó vào vở, mặt mày hầm hầm đến mức đám đàn em không ai dám lại gần hỏi han.

Đến giờ ra chơi, Trần Phong lại xuất hiện trước cửa lớp 12A1 với hai hộp sữa dâu và một tờ giấy ghi chú: "Diệp ơi, lát nữa tan học chúng mình cùng đến thư viện giải nốt bài hình học hôm qua nhé?". Cả lớp bắt đầu ồ lên trêu chọc. Trần Phong không phủ nhận, chỉ nhìn Tô Diệp đầy thâm tình.

Lục Viễn ngồi ở dãy bàn cuối, đôi tay siết chặt chiếc bút bi đến mức nó gãy đôi thành hai đoạn. "Rắc" một tiếng, mực đen lem luốc ra tay anh, nhưng anh chẳng cảm thấy đau. Anh nhận ra rằng, dù mình có cố gắng bao nhiêu, trong mắt mọi người và có lẽ là cả trong mắt cô, anh vẫn chỉ là một kẻ ngoại đạo trong thế giới của những thiên tài.

Tô Diệp nhìn hộp sữa trên bàn, rồi lại nhìn về phía dãy bàn cuối. Cô thấy Lục Viễn đang nhìn ra cửa sổ, bóng lưng anh cô độc đến lạ thường. Cô định bước xuống giải thích rằng mình và Trần Phong chỉ là bạn cùng đội tuyển, nhưng rồi sự kiêu hãnh của cô lại ngăn cô lại.

"Kệ anh ta, ai bảo tính khí thất thường như vậy." Cô thầm nghĩ, nhưng hộp sữa dâu trên bàn bỗng trở nên nhạt nhẽo vô cùng.

Tan học, khi Tô Diệp đang dắt xe ra về, cô thấy Lục Viễn đang đứng đợi ở gốc cây bàng già. Anh không đi mô tô như mọi khi mà chỉ đứng đó, tay cầm một cuốn sách mới cứng, thơm mùi mực – chính là phiên bản mới nhất của cuốn tài liệu mà Trần Phong đã đưa cho cô, nhưng là bản giới hạn có chữ ký của tác giả.

Anh bước tới, nhét cuốn sách vào giỏ xe của cô, giọng trầm thấp và đầy vẻ hờn dỗi: "Tôi đã phải chạy khắp các nhà sách trong thành phố buổi trưa nay để mua nó. Từ giờ, không được mượn đồ của tên kia nữa. Nghe rõ chưa?"

Tô Diệp nhìn cuốn sách, rồi nhìn gương mặt đỏ bừng vì nắng của Lục Viễn. Cô bỗng hiểu ra vì sao anh lại biến mất cả buổi trưa. Cơn giận lúc sáng tan biến, thay vào đó là một niềm ngọt ngào len lỏi vào tim.

"Lục Viễn, cậu... cậu ghen à?"

"Không có! Tôi chỉ là... là không thích cậu dùng đồ cũ thôi!"

Lục Viễn quay mặt đi, nhưng vành tai đã đỏ lựng lên. Anh vội vàng nhảy lên xe phóng đi, không quên hét lại một câu: "Sáng mai tôi đến đón cậu đi học! Không được leo lên xe điện của kẻ khác!"

Tô Diệp đứng nhìn theo bóng xe của anh, ôm cuốn sách vào lòng, khẽ mỉm cười. Hóa ra, "trùm trường" khi biết ghen lại trẻ con và đáng yêu đến thế.