Nếu có ai nói rằng "trùm trường" Lục Viễn sẽ có ngày ngồi lỳ trong thư viện từ lúc tan trường cho đến khi bác bảo vệ đi từng bàn nhắc nhở ra về, chắc chắn cả trường Thanh Xuân sẽ coi đó là chuyện cười của năm. Thế nhưng, đó lại chính là khung cảnh diễn ra suốt một tuần qua.
Lục Viễn đang phát điên. Cơn ghen với Trần Phong như một loại nhiên liệu cực mạnh thiêu đốt tâm trí anh. Mỗi lần nhìn thấy Trần Phong và Tô Diệp đứng cạnh nhau thảo luận về một bài toán khó mà anh nghe như tiếng Phạn, Lục Viễn lại cảm thấy mình bị gạt ra rìa. Anh không sợ đánh nhau, anh chỉ sợ mình không đủ tư cách để đứng cạnh cô.
"Này, Lục Viễn, nghỉ tí đi ông tướng. Mắt ông đỏ sọc như sắp đi đánh lộn rồi kìa."
Thằng Tí, bạn thân của Lục Viễn, vừa nói vừa đặt một lon bò húc xuống bàn. Nó rùng mình khi nhìn thấy chồng sách bài tập toán nâng cao trước mặt đại ca mình.
Lục Viễn không ngẩng đầu, tay vẫn bấm máy tính liên tạch, giọng khàn đặc: "Tao không sao. Thằng cha Trần Phong đó... nó nói cái gì mà 'không gian ba chiều', 'vectơ pháp tuyến'... Tao nhất định phải hiểu mấy cái thứ chết tiệt này."
Tô Diệp đứng từ xa quan sát, lòng thầm kinh ngạc. Cô thấy Lục Viễn gầy đi một chút, quầng thâm dưới mắt hiện rõ hơn, nhưng ánh mắt anh lại sáng rực một cách bướng bỉnh. Cô bước lại gần, đặt một túi bánh mì kẹp thịt vẫn còn nóng lên bàn anh.
"Ăn đi rồi học tiếp. Cậu định dùng cái bụng rỗng để đấu với toán hình à?"
Lục Viễn giật mình, thấy cô thì vội vàng lấy tay che tập nháp kín mít những hình vẽ nguệch ngoạc: "Cậu... sao cậu chưa về? Đi học nhóm với 'nam thần' kia rồi à?"
Tô Diệp thở dài, kéo ghế ngồi xuống đối diện anh. Cô nhẹ nhàng gỡ tay anh ra khỏi tập nháp. Nhìn những bước giải sai be bét nhưng đầy sự cố gắng, tim cô bỗng mềm đi.
"Lục Viễn, học tập không phải là chuyện ngày một ngày hai, càng không phải là chuyện để cáu gắt. Cậu đang tự hành hạ mình đấy."
"Tôi không muốn thua nó!" Lục Viễn đột ngột ngẩng lên, ánh mắt đầy vẻ tổn thương. "Tôi biết tôi kém cỏi, tôi biết tôi không thể nói chuyện học thuật cao siêu với cậu như nó. Nhưng tôi không muốn mỗi lần hai người đứng cạnh nhau, tôi lại giống như một thằng hề đứng ngoài lề."
Không gian thư viện lúc cuối ngày im lặng đến mức Tô Diệp nghe rõ cả nhịp tim mình. Cô nhìn chàng trai vốn dĩ có thể dùng nắm đấm để giải quyết mọi chuyện, giờ đây lại đang vật lộn với những con số chỉ vì sợ mất cô.
"Cậu không phải là thằng hề." Cô nói, giọng dịu dàng chưa từng có. "Cậu là Lục Viễn – người đã dám đặt cược cả thanh xuân vì tôi. Trần Phong có thể giải toán nhanh, nhưng cậu ấy không bao giờ có được sự kiên trì điên rồ như cậu lúc này."
Lục Viễn khựng lại. Câu nói của cô giống như một liều thuốc giảm đau hiệu quả nhất.
"Thật không? Cậu không thấy nó ngầu hơn tôi sao?"
Tô Diệp khẽ bật cười, cô lấy một tờ giấy mới, đặt trước mặt anh: "Ngầu hay không thì chưa biết, nhưng nếu cậu giải được bài này trong 15 phút, tôi sẽ thưởng cho cậu một buổi tối đi dạo bằng mô tô của cậu. Tôi sẽ ngồi sau."
Lục Viễn như được "hồi máu" ngay lập tức. Anh cầm bút lên, tinh thần hưng phấn chưa từng có: "Cậu nói đấy nhé! Lớp trưởng, cậu chuẩn bị tâm lý ngồi xe tôi đi!"
Suốt đêm đó, dưới ánh đèn bàn le lói, Lục Viễn học như chưa bao giờ được học. Anh không còn học để đối phó với bố, không còn học chỉ để thắng cuộc cược. Anh học để có thể tự tin cầm lấy tay cô giữa sân trường mà không cần quan tâm đến bất cứ "nam thần" nào khác.
Trong khi đó, ở nhà mình, Tô Diệp ngồi bên cửa sổ, nhìn vào cuốn sổ ghi chép. Cô thấy mình bắt đầu mong chờ những buổi kèm cặp Lục Viễn hơn là những giờ học căng thẳng ở đội tuyển. Cô nhận ra, Trần Phong chỉ là một người cùng đẳng cấp, nhưng Lục Viễn lại là người mang lại cho cô cảm giác mình thực sự quan trọng đối với một ai đó.
Thanh xuân năm mười bảy tuổi, bài toán khó nhất không phải là tìm X, mà là tìm cách dung hòa giữa hai trái tim quá đỗi khác biệt. Nhưng với Lục Viễn, chỉ cần có Tô Diệp làm "đáp án", bài toán nào anh cũng sẵn sàng giải đến cùng.