MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐánh Cược Với Thanh XuânChương 11: KHI THẾ GIỚI CHỈ CÒN HAI NGƯỜI

Đánh Cược Với Thanh Xuân

Chương 11: KHI THẾ GIỚI CHỈ CÒN HAI NGƯỜI

922 từ · ~5 phút đọc

Sau lời hứa về buổi đi dạo bằng mô tô, Lục Viễn đã làm việc gấp đôi công suất. Để giữ đúng lời hứa "không thua kém", anh đề nghị thay đổi không khí bằng một buổi học đêm tại một quán cà phê sách yên tĩnh mở cửa 24/7.

Quán nằm sâu trong một con hẻm nhỏ, mang phong cách cổ điển với ánh đèn vàng ấm áp và mùi hương thoang thoảng của hạt cà phê rang xay. Họ chọn một góc bàn gỗ sát cửa sổ, nơi có thể nhìn thấy những ánh đèn đường hiu hắt của thành phố về khuya.

"Lục Viễn, câu này cậu áp dụng công thức tính nhanh mà tôi chỉ hôm qua, đừng có làm theo cách thủ công nữa." Tô Diệp vừa nói vừa đẩy tờ giấy nháp về phía anh.

Giọng cô lúc này đã bớt đi phần đanh thép, thay vào đó là sự mệt mỏi không thể che giấu. Dưới ánh đèn vàng, gương mặt cô trông nhợt nhạt hơn hẳn. Những ngày dài vừa học đội tuyển, vừa kèm cặp Lục Viễn, lại vừa phải lo toan việc quán hủ tiếu của mẹ đã vắt kiệt sức lực của cô gái nhỏ.

Lục Viễn mải mê giải bài, thỉnh thoảng lại vò đầu bứt tai. Khi anh cuối cùng cũng tìm ra đáp án và định quay sang "báo công", anh bỗng khựng lại.

Tô Diệp đã ngủ thiếp đi từ lúc nào.

Chiếc bút bi vẫn còn kẹp giữa những ngón tay thon dài, đầu cô hơi nghiêng sang một bên, rồi chậm chậm rơi xuống, cuối cùng tựa nhẹ lên vai anh.

Hơi thở của cô đều đặn và nhẹ nhàng. Một vài sợi tóc mai lòa xòa chạm vào cổ Lục Viễn, khiến anh cảm thấy ngứa ngáy, nhưng một loại cảm giác ngọt ngào và tê dại còn mạnh mẽ hơn thế nhiều đang lan tỏa khắp cơ thể anh.

Lục Viễn nín thở. Anh ngồi im như một pho tượng, không dám cử động dù chỉ một milimet vì sợ sẽ làm kinh động đến giấc ngủ của cô. Tim anh bắt đầu đập dữ dội – một nhịp, hai nhịp... rồi đột ngột "lỡ" mất một nhịp khi anh cảm nhận được sức nặng nhẹ nhàng và sự tin tưởng tuyệt đối từ cô gái vốn luôn dựng lên một hàng rào phòng thủ kiên cố với cả thế giới.

Trong không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng nhạc không lời du dương và tiếng lật trang sách nhẹ bẫng của những vị khách bàn xa, Lục Viễn đưa mắt ngắm nhìn cô thật gần. Ở khoảng cách này, anh có thể thấy hàng mi dài hơi rung nhẹ, đôi môi hơi mím lại như vẫn còn lo âu ngay cả trong giấc mơ.

“Cậu vất vả quá rồi, lớp trưởng.” – Lục Viễn thầm nghĩ, một cảm giác xót xa dâng lên trong lòng.

Anh khẽ đưa tay, định vén sợi tóc chắn ngang mắt cô, nhưng rồi lại rụt lại. Anh sợ bàn tay thô ráp của mình sẽ làm hỏng khoảnh khắc thần tiên này. Cuối cùng, anh chỉ lặng lẽ cởi chiếc áo khoác đồng phục, nhẹ nhàng đắp lên người cô để tránh hơi lạnh từ máy điều hòa.

Một tiếng, rồi hai tiếng trôi qua.

Lục Viễn không giải bài nữa. Anh chỉ ngồi đó, để vai mình làm điểm tựa cho cô, tay trái vẫn cầm cuốn sách nhưng mắt lại nhìn ra cửa sổ, nơi thành phố đang chìm vào giấc ngủ sâu. Anh nhận ra rằng, mọi cuộc cá cược, mọi điểm số hay sự ganh đua với Trần Phong lúc này đều không còn quan trọng. Quan trọng là khoảnh khắc này, khi cô ở bên cạnh anh, bình yên và giản dị.

Đến gần 3 giờ sáng, Tô Diệp khẽ cựa mình. Cô nheo mắt, cảm nhận được một sự ấm áp bao quanh và một bờ vai vững chãi. Khi nhận thức được mình đang dựa vào ai, cô giật mình ngồi bật dậy, mặt đỏ bừng lên tận mang tai.

"Tôi... tôi xin lỗi! Tôi ngủ quên mất... Lục Viễn, sao cậu không gọi tôi dậy?"

Lục Viễn xoa xoa cái vai đã tê rần vì bị đè lâu, mỉm cười trêu chọc: "Gọi cậu dậy để cậu lại mắng tôi à? Với lại, nhìn cậu ngủ trông 'hiền' hơn lúc thức nhiều đấy."

Tô Diệp bối rối nhìn chiếc áo khoác của anh đang vắt trên đùi mình, rồi nhìn đồng hồ. "Chết rồi, muộn thế này rồi sao? Vai cậu... có đau không?"

"Đau chứ." Lục Viễn đứng dậy, vươn vai một cái, rồi bất ngờ xoa đầu cô – một hành động thân thiết mà trước đây anh chưa từng dám làm. "Nên là, để đền bù, mai không được bắt tôi làm bài tập Tiếng Anh nữa nhé?"

Tô Diệp không gạt tay anh ra như mọi khi. Cô cúi đầu, che giấu nụ cười đang nở rộ: "Mơ đi! Mai làm gấp đôi."

Họ rời khỏi quán cà phê khi trời đã bắt đầu tờ mờ sáng. Trên con đường vắng vẻ, chiếc mô tô của Lục Viễn nổ máy giòn giã. Lần này, không cần anh nhắc, Tô Diệp đã tự giác nắm lấy vạt áo khoác của anh, nép sát vào lưng anh để tránh gió lạnh.

Lục Viễn siết chặt tay lái, lòng thầm thề rằng: Thanh xuân này, dù có phải đánh đổi bất cứ điều gì, anh cũng sẽ bảo vệ bằng được sự bình yên của cô gái này.