Có một quy luật ngầm ở trường Thanh Xuân: Đừng bao giờ chạm vào người của Lục Viễn. Nhưng quy luật đó dường như không áp dụng được với những kẻ ngoại bang hoặc những kẻ đang lóa mắt vì ghen tị.
Chiều hôm đó, Tô Diệp tan học muộn vì phải ở lại họp ban chỉ huy chi đoàn. Khi cô đang đi bộ qua lối tắt sau sân vận động để ra trạm xe buýt, một nhóm ba bốn nữ sinh lớp khác đã đứng đợi sẵn. Dẫn đầu là Minh Thư – một tiểu thư kiêu kỳ vốn đem lòng thích Lục Viễn từ lâu và coi Tô Diệp là cái gai trong mắt.
"Lớp trưởng gương mẫu mà cũng biết đi cửa sau à?" Minh Thư khoanh tay, chặn đường với vẻ mặt khinh khỉnh. "Tao nghe nói mày dùng mấy trò học hành để quyến rũ Lục Viễn? Loại con nhà nghèo như mày, định bám lấy thiếu gia để đổi đời sao?"
Tô Diệp nắm chặt quai cặp, ánh mắt vẫn giữ vẻ bình tĩnh dù tim đang đập nhanh: "Minh Thư, cậu tránh ra đi. Tôi không có thời gian đôi co những chuyện vô căn cứ này."
"Vô căn cứ? Cả trường này ai cũng thấy mày dính lấy anh ấy ở thư viện!" Minh Thư tức tối tiến tới, một tay đẩy mạnh vào vai Tô Diệp khiến cô loạng choạng ngã về phía sau, tay kia định vung lên tát một cái thật mạnh.
Nhưng cái tát đó chưa kịp hạ xuống thì một cánh tay rắn rỏi đã tóm chặt lấy cổ tay Minh Thư giữa không trung.
"Mày định làm gì?"
Giọng nói lạnh thấu xương vang lên khiến tất cả đám đông rùng mình. Lục Viễn xuất hiện, gương mặt anh hầm hầm sát khí, đôi mắt long lên sòng sọc như một con thú dữ bị chạm vào vảy ngược. Anh hất tay Minh Thư ra mạnh đến mức cô ta ngã ngồi xuống đất.
"Lục... Lục Viễn! Anh nghe em giải thích, nó... nó mới là đứa sỉ nhục anh trước!" Minh Thư run rẩy nói dối.
"Câm mồm!" Lục Viễn gầm lên. Anh bước đến chắn trước mặt Tô Diệp, che chở cô hoàn toàn phía sau lưng mình. "Tao đã nói rồi, ai đụng đến Tô Diệp là đụng đến tao. Mày muốn thử xem tao có đánh con gái không hả?"
Nhưng chuyện không dừng lại ở đó. Đám bạn trai của Minh Thư – một lũ choai choai trường ngoài – thấy bạn gái bị bắt nạt thì hùng hổ xông ra từ góc khuất, tay lăm lăm gậy sắt.
"Thằng này là Lục Viễn à? Nghe danh đã lâu, để xem hôm nay mày bảo vệ con nhỏ đó thế nào!"
Một cuộc ẩu đả không cân sức nổ ra. Một mình Lục Viễn đối đầu với ba kẻ to con. Tô Diệp hoảng sợ hét lên, cô định lao vào can ngăn nhưng Lục Viễn hét lớn: "Đứng yên đó! Không được lại gần!"
Dù võ nghệ đầy mình nhưng vì phải phân tâm bảo vệ không để ai chạm tới Tô Diệp, Lục Viễn đã dính một cú đánh bằng gậy sắt từ phía sau vào bả vai. Tiếng "cộp" khô khốc vang lên khiến Tô Diệp lặng người.
Lục Viễn nghiến răng, cơn đau không làm anh gục ngã mà càng khiến anh hung hãn hơn. Anh phản đòn bằng một cú đấm móc cực mạnh khiến kẻ cầm gậy ngã gục. Thấy đối phương quá liều mạng, đám du côn bắt đầu hoảng sợ và tháo chạy khi nghe tiếng bảo vệ trường từ xa vọng lại.
Lục Viễn đứng thở dốc, bả vai phải buông thõng, máu từ một vết rách trên trán bắt đầu chảy xuống, lem qua khóe mắt. Anh quay lại nhìn Tô Diệp, ánh mắt dữ tợn lập tức dịu xuống, giọng run run vì lo lắng:
"Cậu... cậu có sao không? Có bị chúng nó chạm vào đâu không?"
Tô Diệp không trả lời được. Cô nhìn vết thương của anh, nhìn chiếc áo đồng phục trắng đã vấy máu và bụi bẩn. Những giọt nước mắt vốn dĩ cô luôn kiềm chế bấy lâu nay bỗng vỡ òa. Cô lao đến, đỡ lấy cánh tay không bị thương của anh, giọng nghẹn ngào:
"Cậu ngốc quá! Sao không chạy đi gọi người? Tay cậu... đầu cậu... máu chảy nhiều quá!"
Lục Viễn thấy cô khóc thì cuống quýt, anh dùng bàn tay sạch hơn lau nước mắt trên mặt cô, cười khổ: "Này, tôi là trùm trường mà, bị thế này có là gì. Cậu đừng khóc, cậu khóc còn làm tôi đau hơn cả bị gậy đập nữa."
Trong ráng chiều đỏ rực sau sân vận động, cô lớp trưởng luôn giữ khoảng cách lần đầu tiên chủ động nắm lấy tay anh thật chặt. Sự lạnh lùng thường ngày hoàn toàn tan biến, chỉ còn lại sự xót xa tột cùng.
"Đi... tôi đưa cậu đến bệnh viện. Lục Viễn, sau này đừng làm thế nữa. Đừng vì tôi mà bị thương."
Lục Viễn nhìn cô, dù vai đau buốt nhưng lòng anh lại thấy ấm áp vô cùng. Anh biết, từ khoảnh khắc này, lời cá cược kia đã không còn là một trò đùa nữa. Cô đã thực sự đặt anh vào trong trái tim mình.
"Được rồi, tôi nghe cậu. Nhưng nếu có lần sau, tôi vẫn sẽ đứng trước mặt cậu. Đó là lời hứa của một người đàn ông."
Tô Diệp dìu anh đi từng bước nhỏ, nắng chiều đổ bóng hai người dài thật dài trên mặt đất. Cô thầm nghĩ, cả đời này cô có lẽ cũng chẳng thể trả hết nợ tình cảm cho chàng trai ngốc nghếch này.