Không khí trường Thanh Xuân những ngày sau kỳ thi giữa kỳ căng thẳng như dây đàn vừa được buông lỏng. Bảng vàng vinh danh những học sinh có thành tích xuất sắc nhất khối 12 được dán ngay giữa sân trường.
Tô Diệp không vội vàng xem tên mình ở vị trí số 1 quen thuộc. Cô chen vào đám đông, ánh mắt tìm kiếm một cái tên nằm ở phía dưới một chút. Và rồi, cô đứng sững lại, môi khẽ nở một nụ cười rạng rỡ.
Hạng 48: Lục Viễn.
Từ một kẻ luôn "đội sổ", chỉ trong vài tháng ngắn ngủi, anh đã nhảy vọt hơn ba trăm bậc để lọt vào Top 50 của khối. Đám đông xung quanh xì xào kinh ngạc, người thì thán phục, kẻ thì không tin vào mắt mình.
"Lớp trưởng, tôi làm được rồi."
Giọng nói quen thuộc vang lên bên tai. Lục Viễn đứng sau lưng cô từ lúc nào, gương mặt hốc hác đi đôi chút vì những đêm thức trắng nhưng đôi mắt thì ngời sáng niềm tự hào. Anh không cần sự tán thưởng của cả trường, anh chỉ cần một cái gật đầu từ cô.
Tô Diệp quay lại, nhìn chàng trai trước mặt, giọng cô run lên vì xúc động: "Cậu giỏi lắm, Lục Viễn. Thực sự rất giỏi."
"Vậy... lời hứa về phần thưởng thì sao?" Lục Viễn nháy mắt, nhắc lại giao ước giữa hai người trước kỳ thi. "Một buổi đi chơi riêng, không sách vở, không bài tập, và chỉ có hai chúng ta?"
Tô Diệp khẽ gật đầu: "Được, chiều nay. Tùy cậu chọn chỗ."
Chiều hôm đó, Lục Viễn không đưa cô đến những trung tâm thương mại sang trọng hay những rạp chiếu phim ồn ào. Anh chở cô trên chiếc mô tô quen thuộc, hướng về phía ngoại ô thành phố, nơi có một cánh đồng cỏ lau trắng xóa đang vào mùa trổ bông, dập dờn trong gió chiều.
Họ ngồi bên nhau trên một con dốc nhỏ, nhìn xuống dòng sông lững lờ trôi dưới ánh hoàng hôn đỏ rực. Không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió thổi và tiếng dế kêu ran.
"Tại sao lại chọn chỗ này?" Tô Diệp hỏi, tay vân vê một nhành cỏ lau.
Lục Viễn nằm ngửa ra bãi cỏ, kê hai tay sau đầu, nhìn lên bầu trời đang chuyển màu tím biếc: "Vì ở đây yên bình. Ở trường, tôi là trùm trường, ở nhà tôi là thằng con bất trị, nhưng ở đây... và ở bên cạnh cậu, tôi mới thấy mình thực sự là Lục Viễn."
Anh quay sang nhìn cô, ánh mắt thâm trầm: "Tô Diệp, cảm ơn cậu. Nếu không có cậu áp đặt, không có lời cá cược đó, chắc giờ này tôi vẫn đang nướng mình trong những quán net hoặc đua xe ngoài phố. Cậu đã kéo tôi ra khỏi vũng lầy đó."
Tô Diệp cảm thấy lòng mình ấm áp lạ thường. Cô nhận ra rằng, trong quá trình cô dạy anh học, chính anh cũng đã dạy cô cách để cảm nhận cuộc sống, cách để bớt đi sự khô khan và lạnh lẽo của những con số.
"Lục Viễn này..." Cô ngập ngừng, "Thực ra... tôi cũng phải cảm ơn cậu. Vì đã không bỏ cuộc."
Lục Viễn đột ngột ngồi dậy, thu hẹp khoảng cách giữa hai người. Dưới ánh hoàng hôn, gương mặt anh trở nên góc cạnh và quyến rũ lạ kỳ. Anh cầm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô, lần này không phải là sự kéo mạnh mẽ, mà là sự nâng niu, trân trọng.
"Tôi sẽ không bao giờ bỏ cuộc. Dù là việc học, hay là... việc theo đuổi cậu."
Tô Diệp không tránh né. Trong khoảnh khắc lãng mạn tột cùng của buổi chiều tà, cô nhẹ nhàng tựa đầu vào vai anh. Lần này, cô hoàn toàn tỉnh táo, cô muốn cảm nhận rõ rệt hơi ấm và sự vững chãi từ bờ vai này – bờ vai đã vì cô mà chịu đau, vì cô mà nỗ lực.
"Lục Viễn, cậu có biết không? Hạng 48 chưa phải là đích đến cuối cùng đâu." Cô thì thầm.
"Tôi biết. Đích đến cuối cùng của tôi là cùng cậu bước vào cổng trường đại học." Lục Viễn siết nhẹ tay cô. "Và sau đó, là cùng cậu bước đi suốt quãng đời còn lại."
Nắng chiều tắt dần, nhường chỗ cho những ngôi sao đầu tiên lấp lánh trên bầu trời. Trên cánh đồng lau trắng, hai cái bóng trẻ trung tựa vào nhau, vẽ nên một bức tranh thanh xuân đẹp đẽ nhất. Họ biết, con đường phía trước vẫn còn nhiều thử thách, nhưng chỉ cần còn bên nhau, bài toán nào cũng sẽ có lời giải.