Kể từ sau vụ ẩu đả bảo vệ Tô Diệp và cú lội ngược dòng về điểm số, hình ảnh Lục Viễn trong mắt các nữ sinh toàn trường đã thay đổi hoàn toàn. Từ một "trùm trường" đáng sợ, anh bỗng chốc trở thành mẫu hình lý tưởng: vừa có chút ngông cuồng, vừa chung tình, lại vừa có nỗ lực vươn lên.
Sáng thứ Hai, khi Tô Diệp bước vào lớp để kiểm tra vệ sinh như thường lệ, cô chợt khựng lại trước bàn của Lục Viễn. Trên mặt bàn không chỉ có sách vở, mà là một xấp những phong bì đủ màu sắc: hồng, xanh, tím... và cả những hộp socola được thắt nơ xinh xắn.
"Lại nữa à?" Tô Diệp lẩm bẩm, một cảm giác khó chịu lạ lùng nảy sinh trong lòng.
Cô cầm lấy một bức thư màu hồng phấn, hương nước hoa nồng nặc sực nức cả mũi. Trên bìa thư viết dòng chữ nắn nót: "Gửi anh Viễn - người hùng của em".
"Hùng cái gì mà hùng, toàn là gây sự đánh nhau." Tô Diệp bĩu môi, đặt mạnh bức thư xuống bàn. Cô cố tự nhủ rằng mình khó chịu vì đám nữ sinh này làm mất trật tự lớp học, nhưng cái vị chua xót cứ dâng lên trong cổ họng như vừa nếm phải một quả chanh xanh.
Lục Viễn bước vào lớp ngay sau đó, dáng vẻ vẫn ung dung, tay đút túi quần. Thấy Tô Diệp đang đứng cạnh bàn mình với gương mặt "hầm hầm", anh hơi ngẩn ra rồi nhìn xuống đống thư từ.
"Ơ, gì thế này? Lớp trưởng, cậu viết thư tình cho tôi à?" Lục Viễn nhe răng cười, định trêu chọc như mọi khi.
Tô Diệp khoanh tay, giọng lạnh như băng: "Của các em lớp dưới và các bạn lớp khác gửi đấy. Đề nghị cậu thu dọn ngay, đừng để rác làm ảnh hưởng đến mỹ quan của lớp."
Lục Viễn nhận ra bầu không khí không ổn. Anh cầm một lá thư lên, định mở ra xem thử thì thấy ánh mắt Tô Diệp sắc lẹm như dao cạo đang găm chặt vào tay mình. Anh chợt thấy buồn cười, một ý nghĩ tinh quái lóe lên trong đầu.
"Để xem nào... 'Em đã thích anh từ lâu, vẻ ngoài lạnh lùng của anh khiến tim em tan chảy...' Chà, con gái bây giờ viết văn lai láng thật đấy lớp trưởng nhỉ?" Lục Viễn vừa đọc vừa liếc nhìn phản ứng của cô.
Tô Diệp hừ lạnh một tiếng, quay ngoắt đi: "Thích thì cứ việc đọc hết đi. Tôi đi nộp sổ thi đua."
Suốt cả buổi học, Tô Diệp không hề quay xuống nhìn Lục Viễn lấy một lần. Ngay cả khi anh cố tình ném những mẩu giấy ghi câu hỏi toán học lên bàn cô, cô cũng chỉ lạnh lùng gạt sang một bên. Cảm giác khó chịu ban sáng không những không biến mất mà còn tăng lên khi cô thấy một vài nữ sinh lớp dưới cứ đi ngang qua cửa lớp rồi thì thầm chỉ trỏ về phía Lục Viễn.
"Lớp trưởng, cậu sao thế? Bút chì sắp bị cậu gọt thành tăm luôn rồi kìa." Cô bạn ngồi cạnh huých tay Tô Diệp thì thầm.
Tô Diệp giật mình nhìn xuống, cây bút chì trong tay cô quả thực đã bị gọt đến mức ngắn ngủn. Cô thở hắt ra, vứt bút xuống bàn. Cô không hiểu tại sao mình lại tức giận. Chẳng phải cô luôn muốn anh học hành tử tế và được mọi người yêu mến sao? Vậy tại sao khi thấy anh được người khác quan tâm, cô lại thấy bực bội đến mức muốn ném hết đống thư kia vào thùng rác?
Giờ ra chơi, Lục Viễn bị một nhóm nữ sinh chặn lại ở hành lang để tặng quà. Đứng từ xa, Tô Diệp thấy anh vẫn cười nói (dù chỉ là xã giao), và điều đó khiến cô thấy "ngứa mắt" vô cùng.
Cô bước thẳng tới, chen vào giữa đám đông, giọng nói dõng dạc đầy quyền lực của một lớp trưởng: "Lục Viễn, đến giờ làm bài kiểm tra bù môn Tiếng Anh rồi. Cậu định để tôi đợi đến bao giờ?"
Đám nữ sinh thấy lớp trưởng "sát thủ" xuất hiện thì vội vàng tản ra. Lục Viễn nhìn bộ dạng đanh đá của cô, trong lòng lại sướng râm ran. Anh thong thả bước theo sau cô, chờ đến đoạn vắng người mới chạy lên sóng vai.
"Lớp trưởng này, có phải cậu đang... ghen không?"
Tô Diệp khựng lại, mặt đỏ bừng, phản bác ngay lập tức: "Ghen? Ai ghen? Tôi chỉ đang thực hiện trách nhiệm kèm cặp học sinh cá biệt thôi!"
"Thật không?" Lục Viễn cúi sát vào mặt cô, đôi mắt lấp lánh ý cười. "Thế sao lúc nãy thấy tôi nhận quà, mặt cậu lại dài ra như cái bơm thế kia?"
"Tôi... tôi ghét đồ ngọt! Nhìn thấy socola là tôi thấy mệt, được chưa?" Tô Diệp nói dối một cách vụng về rồi bước nhanh hơn.
Lục Viễn cười lớn, anh chạy lên phía trước, chắn đường cô rồi lấy từ trong túi ra một món đồ. Không phải là thư tình hay socola của đám nữ sinh kia, mà là một hộp sữa đậu nành ấm và một chiếc bánh bao nhỏ.
"Này, cái này tôi tự mua từ sáng sớm cho cậu. Đống thư kia tôi vứt vào ngăn kéo rồi, lát nữa sẽ đem trả lại hết. Tôi chỉ nhận đồ của 'sư phụ' thôi."
Tô Diệp nhìn hộp sữa trong tay anh, cơn giận bỗng chốc tan biến như bóng xà phòng. Vị chua trong lòng dường như đã được thay thế bằng một chút vị ngọt thanh của sữa. Cô nhận lấy, lẩm bẩm: "Đồ ngốc... lần sau đừng có đứng cười với người ta như thế."
"Tuân lệnh!" Lục Viễn giơ tay chào, lòng thầm nghĩ: Hóa ra lớp trưởng lúc ghen lại đáng yêu đến mức này.