Thị trấn sương mù vào tháng Mười Một mang một vẻ đẹp tàn úa, hệt như tâm hồn của Lê Diệp. Tiếng mưa rả rích đánh vào mái tôn của xưởng phục chế cổ vật nghe khô khốc, lạnh lẽo. Diệp ngồi bất động trước giá vẽ, trên đó không phải là một bức tranh mới, mà là một bức chân dung đã hoen ố bởi thời gian. Người đàn ông trong tranh có nụ cười dịu dàng như gió xuân, đôi mắt chứa đựng cả một bầu trời tĩnh lặng. Đó là Trần Vũ – người chồng đã rời bỏ cô vào một đêm mưa tương tự như thế này, ba năm về trước.
Căn nhà này vẫn thế, mùi gỗ tuyết tùng và mùi sơn dầu quyện vào nhau tạo nên một không gian đặc quánh ký ức. Diệp cầm chiếc cọ nhỏ, tỉ mỉ tô lại một vết nứt trên gò má của người trong tranh. Cô sống như một bóng ma trong chính ngôi nhà của mình, từ chối mọi sự kết nối với thế giới bên ngoài, chỉ để duy trì ảo giác rằng Vũ vẫn còn đâu đó quanh đây, trong căn phòng ngủ nồng mùi xà phòng hay dưới gian bếp vẫn còn bộ tách trà anh yêu thích.
"Vũ à, hôm nay trời lại mưa..." cô thầm thì, giọng nói khản đặc vì cả ngày không giao tiếp với ai.
Bất chợt, tiếng chuông cửa vang lên. Âm thanh ấy sắc lẹm, xé toạc không gian tĩnh mịch của xưởng vẽ. Diệp nhíu mày, tim bỗng đập nhanh một cách vô thức. Đã bao lâu rồi không có ai tìm đến nơi này? Cô đặt cây cọ xuống, chậm rãi bước ra phía cửa đại sảnh. Mỗi bước chân của cô trên sàn gỗ đều phát ra tiếng besch kêu kẽo kẹt, như tiếng than vãn của quá khứ.
Cô mở cửa. Một luồng gió lạnh buốt mang theo hơi nước tạt thẳng vào mặt khiến Diệp rùng mình. Nhưng thứ khiến cô chết lặng không phải là cái lạnh, mà là bóng hình đang đứng dưới màn mưa xám xịt kia.
Chiếc ô đen che khuất nửa khuôn mặt, nhưng đường nét quai hàm sắc sảo và dáng người cao gầy ấy... Diệp cảm thấy hơi thở của mình bị nghẹn lại nơi cổ họng. Cô đưa tay bấu chặt vào cánh cửa, đôi môi run rẩy không thốt nên lời.
"Anh..."
Chiếc ô từ từ nâng lên. Dưới ánh đèn đường vàng vọt, một gương mặt hiện ra rõ rệt. Đó là gương mặt đã ám ảnh cô suốt một nghìn ngày qua. Từng sợi tóc ướt đẫm bết vào trán, đôi mắt đen sâu thẳm, và cả nốt ruồi nhỏ dưới đuôi mắt trái – tất cả đều trùng khớp đến mức tàn nhẫn.
"Tôi không phải anh ấy."
Giọng nói vang lên, trầm đục và mang theo chút nhạo báng. Nó không dịu dàng như tiếng của Vũ. Nó cứng nhắc và lạnh lùng như những tảng băng trôi. Người đàn ông bước vào trong hiên nhà, gập chiếc ô lại một cách dứt khoát. Anh ta đứng đối diện với Diệp, nhìn thẳng vào sự thảng thốt trong mắt cô.
"Nhìn cho kỹ đi, chị dâu. Tôi là Trần Phong."
Diệp lảo đảo lùi lại một bước, lưng đập mạnh vào bức tường lạnh lẽo. Trần Phong. Đứa em trai song sinh đã biệt tích mười mấy năm trời, kẻ mà Trần Vũ chưa bao giờ muốn nhắc đến với một thái độ thiện cảm. Trong những câu chuyện đứt quãng của chồng cô, Phong là một kẻ mang trái tim đen tối, một sự tồn tại đối lập hoàn toàn với vẻ thiện lương của Vũ.
Phong thản nhiên bước vào nhà như thể anh ta mới là chủ nhân đích thực. Anh ta cởi bỏ chiếc áo khoác măng tô đẫm nước, để lộ bờ vai rộng và lồng ngực vững chãi dưới lớp sơ mi đen. Diệp nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay của anh ta – đôi bàn tay có những vết sẹo nhỏ ở khớp ngón tay, thô ráp và mang đầy vẻ phong trần, không phải đôi bàn tay búp măng thanh mảnh của một người làm nghệ thuật như Vũ.
"Sao anh lại ở đây? Sau ngần ấy năm..." Diệp cố gắng tìm lại giọng nói của mình, nhưng nó vẫn run rẩy không kiểm soát được.
Phong quay lại, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười nửa vời. Anh ta tiến lại gần cô, khoảng cách thu hẹp đến mức Diệp có thể ngửi thấy mùi thuốc lá nồng nặc và mùi mưa ngấm vào da thịt anh ta. Một mùi hương hoàn toàn xa lạ, nhưng gương mặt kia lại quá đỗi thân quen khiến lý trí của cô bắt đầu tê liệt.
"Vì tôi nghe nói, chị vẫn đang giữ gìn cái xác không hồn của căn nhà này chỉ để chờ đợi một người chết." Phong cúi xuống, hơi thở nóng hổi của anh ta phả vào tai cô, khiến làn da Diệp nổi lên một lớp da gà vì sự xâm lấn đột ngột. "Tôi về để lấy lại những gì thuộc về họ Trần. Và có lẽ... bao gồm cả chị."
Diệp định giơ tay tát vào gương mặt ngông cuồng ấy, nhưng Phong đã nhanh hơn. Anh ta nắm chặt lấy cổ tay cô, siết nhẹ nhưng đủ để cô nhận ra sức mạnh áp đảo. Ánh mắt hai người va vào nhau trong bóng tối của sảnh vào. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, Diệp đã nhầm tưởng đó là Vũ đang nhìn mình bằng sự phẫn nộ, và trái tim cô lại phản bội chủ nhân khi nó lỡ nhịp vì sự đụng chạm ấy.
Sự cấm kỵ bắt đầu nảy mầm từ giây phút đó. Cô nhìn thấy chồng mình trong hình hài của kẻ lạ, và anh ta nhìn thấy người phụ nữ của anh trai mình như một món đồ cần được chiếm đoạt để thỏa mãn sự đố kỵ truyền kiếp.
"Buông ra..." Diệp thầm thì, nhưng sức lực kháng cự của cô quá yếu ớt trước sự hiện diện đầy áp lực của Phong.
"Chị đang run lên đấy, Diệp." Phong buông tay ra, nhưng lại dùng ngón trỏ lướt nhẹ từ xương quai xanh lên đến cằm của cô, một hành động mang tính khiêu khích rõ rệt. "Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt nhớ nhung đó. Tôi không phải là kẻ sẽ bao dung cho sự yếu đuối của chị như anh ta đâu."
Phong lướt qua cô, đi thẳng lên lầu, nơi có căn phòng ngủ mà Diệp vẫn hằng đêm để trống một nửa chiếc giường. Tiếng bước chân của anh ta nặng nề, dẫm nát sự yên bình giả tạo mà cô đã dày công xây dựng. Diệp đứng lại trong bóng tối, tay vẫn ôm lấy cổ tay vừa bị nắm chặt, cảm giác nóng rực từ da thịt anh ta vẫn còn vương vấn.
Ngoài kia, mưa vẫn rơi không dứt. Bóng ma của Vũ dường như vừa bị một bóng ma khác mãnh liệt hơn, sống động hơn xua tan đi. Diệp tự hỏi, trong những đêm dài sắp tới, liệu cô có đủ sức để phân biệt đâu là thực, đâu là ảo, khi mà mỗi lần nhắm mắt lại, gương mặt của kẻ vừa trở về kia lại hiện ra, vừa giống như một vị cứu tinh, vừa giống như một ác quỷ đến để kéo cô vào hố sâu của tội lỗi?
Đêm đó, Diệp không ngủ được. Cô nằm trong phòng mình, lắng nghe tiếng động từ căn phòng đối diện – nơi Phong đã chiếm giữ. Một sự hiện diện không mời mà đến, một kẻ đánh tráo ký ức đã bắt đầu bước vào cuộc đời cô, mang theo mùi vị của sự phản bội và những khát khao đen tối nhất mà cô từng cố gắng chôn vùi.