Ánh nắng buổi sáng ở thị trấn này không bao giờ đủ rực rỡ để xuyên qua lớp sương mù dày đặc, nó chỉ là một dải sáng bảng lảng, yếu ớt hắt vào khung cửa sổ xưởng vẽ. Lê Diệp tỉnh dậy với đôi mắt trũng sâu. Cả đêm qua, cô nghe thấy tiếng bước chân trầm đục ở hành lang, tiếng mở nước chảy rì rào trong phòng tắm phía đối diện – những âm thanh vốn đã tắt lịm từ ba năm trước, nay đột ngột dội về, sống động đến mức tàn nhẫn.
Cô bước xuống lầu, đôi chân trần chạm vào mặt gỗ lạnh lẽo. Mùi cà phê đen đậm đặc lan tỏa từ gian bếp, một mùi hương mà Trần Vũ chưa bao giờ thích. Vũ chỉ uống trà hoa cúc hoặc trà xanh thanh đạm, anh nói mùi cà phê quá gắt, nó làm hỏng sự nhạy cảm của khứu giác khi phục chế tranh cổ.
Tại bàn ăn, Phong đang ngồi đó. Anh ta đã thay bộ đồ ướt sũng tối qua bằng một chiếc áo len cổ lọ màu xám tro, mái tóc hơi rối che bớt vầng trán cao. Nếu chỉ nhìn nghiêng, Diệp sẽ ngay lập tức lao đến ôm lấy anh ta mà khóc nức nở. Nhưng khi Phong ngẩng lên, sự sắc lạnh trong đôi mắt ấy đã dập tắt mọi ảo tưởng.
"Chào buổi sáng, chị dâu."
Phong thản nhiên đẩy một tách cà phê về phía cô. Diệp không ngồi xuống, cô đứng tựa vào thành cửa, đôi tay đan chặt vào nhau như để tìm chút điểm tựa.
"Anh định ở đây bao lâu?"
Phong nhấp một ngụm cà phê, ánh mắt chầm chậm quét qua người cô, từ mái tóc rối chưa kịp chải đến tà váy lụa mỏng manh đang rủ xuống bắp chân trắng ngần. Sự quan sát của anh ta không hề che giấu, nó mang tính chất của một kẻ đi săn đang đánh giá con mồi.
"Đây là nhà của anh trai tôi. Theo luật pháp, tôi có quyền thừa kế một nửa." Phong đặt tách sứ xuống đĩa tạo nên một tiếng "cộp" sắc gọn. "Và nhìn xem, nơi này tồi tàn quá. Chị sống như một kẻ tu hành giữa đống đồ nát này sao?"
"Mọi thứ ở đây đều là tâm huyết của Vũ!" Diệp gằn giọng, sự xúc phạm đến ký ức của chồng khiến cô lấy lại chút can đảm.
Phong đứng dậy, chiều cao vượt trội của anh ta ngay lập tức tạo nên một áp lực vô hình bao trùm lấy cô. Anh ta tiến lại gần, từng bước một, cho đến khi Diệp cảm nhận được hơi ấm và mùi hương nam tính nồng nặc phả ra từ cơ thể anh ta. Khác với Vũ – người luôn mang hương vị của nắng và cỏ khô, Phong mang theo mùi của sự hoang dã, của thuốc lá và một loại nước hoa đắt tiền có vị cay nồng.
Anh ta giơ tay, ngón tay dài thô ráp chạm vào lọn tóc rối bên tai cô, rồi từ từ lướt xuống cổ. Diệp đứng sững lại, hơi thở nghẹn giữa ngực. Cảm giác này thật kỳ lạ; lý trí cô gào thét rằng đây là một kẻ lạ, một sự sỉ nhục, nhưng cơ thể cô – vốn đã cô độc quá lâu – lại run rẩy đón nhận sự đụng chạm ấy như một kẻ chết khát gặp nước.
"Đừng giả dối nữa, Diệp." Phong thì thầm, giọng nói trầm thấp như tiếng rung của dây đàn đại cầm. "Chị không giữ ngôi nhà này vì Vũ. Chị giữ nó vì chị sợ phải đối mặt với thực tại rằng chị vẫn còn khao khát... khao khát một người đàn ông."
"Anh im đi!" Diệp đẩy mạnh vào ngực Phong, nhưng anh ta không hề lay chuyển. Trái lại, anh ta nắm lấy bàn tay cô, ép chặt nó vào lồng ngực mình. Dưới lòng bàn tay mỏng manh của Diệp, trái tim của Phong đang đập – mạnh mẽ, vững chãi và đầy sức sống. Nhịp đập đó chân thực đến mức khiến cô bật khóc.
"Anh ấy không còn đập nữa, Diệp. Chỉ có tôi mới đang đứng ở đây."
Phong cúi đầu, môi anh ta lướt nhẹ qua gò má đẫm nước mắt của cô, một nụ hôn hờ hững nhưng mang sức công phá kinh người. Diệp cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng, một cảm giác tê dại lan tỏa đến từng đầu ngón tay. Cô muốn vùng ra, nhưng đôi chân lại như chôn chặt xuống sàn. Sự giống nhau về ngoại hình của Phong là một loại độc dược, nó khiến cô tình nguyện uống vào dù biết sẽ tan nát linh hồn.
Hắn đột ngột buông cô ra, nụ cười trên môi trở nên ngạo mạn.
"Hôm nay tôi sẽ ra ngoài xem xét lại các cửa hàng phục chế. Chị nên trang điểm lại đi, trông chị nhợt nhạt như một xác chết vậy. Tôi không thích nhìn thấy một người phụ nữ héo úa trong nhà mình."
Nói rồi, Phong cầm lấy chiếc áo khoác và bước ra cửa, để lại Diệp đứng trơ trọi giữa gian bếp ngập mùi cà phê. Cô đưa tay lên chạm vào gò má vẫn còn vương lại hơi nóng từ môi hắn. Tim cô đập loạn nhịp, một nhịp đập của sự tội lỗi và nhục dục đang âm ỉ cháy.
Diệp quay trở lại xưởng vẽ, nhìn vào bức chân dung của Vũ. Đôi mắt trong tranh vẫn dịu dàng, nhưng lúc này cô lại cảm thấy như thể Vũ đang nhìn mình bằng sự trách cứ. Cô vội vàng lấy một tấm vải trắng phủ lên bức tranh, như để che đi tội lỗi đang nhen nhóm trong lòng mình.
Nhưng trong bóng tối của tâm trí, hình ảnh Phong với ánh mắt chiếm hữu và nụ cười ngông cuồng lại hiện lên rõ nét hơn bao giờ hết. Hắn là một bản sao lỗi, một sự đánh tráo tàn nhẫn của số phận. Hắn không phải là người chồng quá cố của cô, nhưng hắn là người duy nhất lúc này có thể khiến cô cảm thấy mình còn đang sống.
Buổi chiều hôm đó, sương mù lại kéo đến, dày đặc và u uất. Diệp đứng bên cửa sổ, nhìn thấy dáng xe của Phong từ từ tiến vào sân. Cô biết, đêm nay sẽ lại là một đêm dài của sự giằng xé giữa ký ức và thực tại, giữa người đàn ông cô yêu và kẻ mang gương mặt của anh ta nhưng lại sở hữu linh hồn của quỷ dữ.
Sự cấm kỵ này, hóa ra lại có vị ngọt lịm như một liều thuốc phiện.