Sương mù buổi chiều bao phủ lấy xưởng phục chế cổ vật như một tấm màn liệm xám xịt. Lê Diệp đứng trước bàn làm việc, cố gắng tập trung vào một bình gốm thời nhà Nguyễn đang cần hàn gắn lại những vết nứt li ti. Thế nhưng, đôi bàn tay cô vốn nổi tiếng là tĩnh lặng nay lại run rẩy một cách lạ kỳ. Tiếng động cơ xe của Phong ngoài sân đã tắt lịm từ lâu, nhưng dư âm từ những lời nói và nụ hôn hờ hững buổi sáng của hắn vẫn như một loại ký sinh trùng, gặm nhấm lấy sự kiên định cuối cùng trong cô.
Cánh cửa xưởng vẽ đẩy mạnh, gió lùa vào làm những bản phác thảo trên bàn bay lả tả. Phong bước vào, vai hắn vẫn còn vương những hạt nước li ti từ màn sương muối. Hắn không nhìn cô ngay mà thản nhiên dạo quanh xưởng vẽ, đôi giày da nện xuống sàn gỗ phát ra những tiếng động trầm đục, uy quyền.
Hắn dừng lại trước bức tranh mà Diệp đã phủ vải trắng lúc sáng. Một thoáng im lặng bao trùm. Phong đưa tay lên, định kéo tấm vải ra.
"Đừng chạm vào nó!" Diệp thốt lên, giọng nói sắc lẹm vì lo sợ.
Phong khựng lại, tay vẫn đặt trên mép vải. Hắn từ từ quay đầu lại, ánh nhìn sắc sảo như muốn lột trần mọi suy nghĩ của cô. "Tại sao? Chị sợ nhìn thấy anh ta, hay sợ anh ta nhìn thấy chị đang ở cùng tôi trong bóng tối này?"
"Anh không có quyền..."
"Tôi có mọi quyền ở đây, Diệp ạ." Phong ngắt lời cô, giọng hắn thấp xuống, mang theo một sự đe dọa đầy quyến rũ. Hắn bước lại gần phía cô, dáng vẻ thong dong nhưng đầy áp lực. "Tôi đã xem qua sổ sách ở cửa hàng phía ngoài. Vũ đã để lại cho chị một gia sản không tồi, nhưng chị lại để nó lụi tàn dần. Chị dùng cái xưởng này để thờ phụng người chết, thay vì làm cho nó sống lại."
Hắn đứng sát ngay sau lưng cô, hơi nóng từ cơ thể hắn lan tỏa, vây hãm lấy Diệp. Hắn vươn tay cầm lấy chiếc bình gốm cô đang làm dở. Những ngón tay dài, rám nắng của hắn lướt qua những vết nứt, rồi vô tình hay cố ý, mu bàn tay hắn chạm nhẹ vào những ngón tay đang giá lạnh của cô.
Diệp giật mình định rụt tay lại, nhưng Phong đã nhanh hơn. Hắn bỏ chiếc bình xuống bàn, một tay nắm lấy eo cô, tay kia luồn vào mái tóc dài xõa tung sau lưng, ép cô phải đối diện với mình.
"Buông tôi ra... Phong, anh đang quá quắt rồi!" Diệp thở dốc, lồng ngực phập phồng va chạm vào lớp áo len dày của hắn.
"Quá quắt?" Phong cười khẩy, gương mặt hắn gần sát đến mức cô thấy rõ những tia máu nhỏ trong đôi mắt đầy dục vọng và sự thù hận. "Nếu tôi quá quắt, tôi đã không đứng đây để nói chuyện với chị. Nhìn tôi đi, Diệp. Nhìn thẳng vào gương mặt này. Chị đang khao khát cái gì? Một linh hồn đã tan thành tro bụi, hay một cơ thể bằng xương bằng thịt đang sờ sờ trước mắt?"
Bàn tay hắn ở eo cô siết chặt hơn, kéo cô sát vào sự cứng cáp của cơ thể nam tính. Một sự phản kháng yếu ớt trỗi dậy nhưng nhanh chóng bị dập tắt bởi sự quen thuộc tàn nhẫn của những đường nét trên gương mặt ấy. Diệp nhắm nghiền mắt lại, trong một khoảnh khắc điên rồ, cô đã tự huyễn hoặc mình rằng đây là Vũ, rằng anh chưa bao giờ rời xa, rằng hơi thở nồng đậm này là của người chồng mà cô hằng yêu dấu.
Hắn cúi xuống, nhưng lần này môi hắn không dừng lại ở gò má. Hắn ngấu nghiến lấy đôi môi cô bằng một sự chiếm hữu hung bạo, như thể muốn xóa sạch mọi dấu vết mà Vũ đã từng để lại. Nụ hôn của Phong không có sự nâng niu, nó là một cuộc xâm lăng, đầy vị cay của thuốc lá và vị mặn của sự phẫn nộ.
Diệp rên rỉ một tiếng nhỏ, đôi tay vốn định đẩy hắn ra lại vô thức bám chặt vào bả vai hắn. Cô cảm thấy mình như một kẻ tội đồ đang đắm mình trong sự trừng phạt ngọt ngào. Sự cấm kỵ giữa anh chồng và em dâu, sự phản bội dành cho người đã khuất, tất cả hòa quyện lại tạo thành một loại kích thích mãnh liệt làm tê liệt mọi dây thần kinh đạo đức.
Phong đẩy cô lùi lại, ép cô nằm lên chiếc bàn phục chế rộng lớn. Những lọ màu, những cây cọ rơi loảng xoảng xuống sàn nhà, nhưng không ai quan tâm. Hắn phủ lên người cô như một bóng đen khổng lồ, che khuất mọi ánh sáng yếu ớt còn sót lại trong xưởng vẽ.
"Mở mắt ra, Diệp!" Hắn ra lệnh, giọng khàn đặc vì ham muốn. "Mở mắt ra để biết kẻ đang ở bên em là ai."
Diệp run rẩy mở mắt. Trong bóng tối lờ mờ, gương mặt của hắn mờ ảo hệt như một ảo ảnh. Cô đưa tay lên, mơn trớn đôi lông mày rậm, sống mũi cao thẳng... tất cả đều là của Vũ, nhưng biểu cảm điên cuồng này lại hoàn toàn là của Phong. Một sự sỉ nhục đau đớn, nhưng cũng là một sự an ủi tàn nhẫn.
"Phong..." cô thốt lên cái tên ấy, âm thanh như một lời thú nhận sự sụp đổ của lý trí.
Nụ cười của Phong đông cứng lại trong một giây. Hắn không biết mình nên hài lòng vì cô đã nhận ra hắn, hay phẫn nộ vì ngay cả lúc này, cô vẫn đang dùng hắn để lấp đầy khoảng trống của anh trai mình. Hắn vùi đầu vào cổ cô, cắn nhẹ lên làn da trắng ngần, để lại một dấu vết đỏ bầm như một lời đánh dấu chủ quyền.
"Phải, là tôi. Kẻ mà chị luôn khinh rẻ, kẻ mà Vũ luôn muốn giấu kín." Phong thì thầm, bàn tay hắn bắt đầu thám hiểm những đường cong dưới lớp váy lụa. "Từ giờ trở đi, mỗi khi chị nhắm mắt hay mở mắt, người duy nhất chị thấy sẽ là tôi. Tôi sẽ khiến chị quên mất cái tên Trần Vũ đó."
Đêm đó, xưởng vẽ chìm trong một bầu không khí u uất và ám muội. Những bức tranh trên tường như những chứng nhân câm lặng cho sự phản bội đang diễn ra. Diệp để mặc bản thân mình chìm sâu vào vòng tay của kẻ mạo danh, cảm nhận sự đau đớn và khoái cảm đan xen. Cô biết mình đã bước qua ranh giới không thể quay đầu, nơi mà ký ức bị đánh tráo bởi những khao khát trần trụi và đen tối nhất.
Dưới lầu, mưa lại bắt đầu nặng hạt, như muốn gột rửa nhưng cũng như muốn nhấn chìm ngôi nhà này vào vực thẳm của những tội lỗi không tên.