Bữa tối hôm đó diễn ra trong một sự im lặng đến nghẹt thở. Ánh nến trên bàn ăn cao ráo lung linh, hắt những cái bóng dài dặc, vặn vẹo lên những bức tường cũ kỹ của phòng ăn. Trần Vũ từng rất thích những bữa tối chỉ có hai người dưới ánh nến, nhưng khi đó, không gian luôn tràn ngập hơi ấm của những câu chuyện về nghệ thuật, về những món đồ cổ họ cùng nhau sưu tầm. Còn lúc này, ánh nến chỉ làm nổi bật sự lạnh lẽo và khoảng cách đầy nguy hiểm giữa Diệp và Phong.
Phong ngồi ở vị trí chủ tọa – vị trí vốn thuộc về anh trai mình. Hắn không dùng bữa một cách thong thả; từng động tác cắt thịt, cầm ly rượu của hắn đều toát ra một vẻ dứt khoát, đầy tính chiếm hữu. Hắn không hề nhìn vào đĩa thức ăn, mà ánh mắt hắn gần như dán chặt vào Diệp.
Diệp cúi đầu, cố gắng lẩn tránh tầm mắt rực lửa của người đàn ông đối diện. Cô mặc một chiếc váy lụa màu đen giản dị, mái tóc búi lỏng lẻo để lộ phần cổ trắng ngần giờ đây đã in hằn một dấu vết mờ đục – dấu tích của trận cuồng nhiệt trong xưởng vẽ ban chiều. Mỗi khi cô cử động, lớp vải lụa lại cọ xát vào da thịt, nhắc nhở cô về sự phản bội đang âm ỉ chảy trong huyết quản.
"Thức ăn không hợp khẩu vị sao, Diệp?" Phong lên tiếng, giọng hắn trầm thấp, vang vọng trong không gian tĩnh mịch.
"Tôi không đói." Diệp khẽ trả lời, tay cầm nĩa run nhẹ.
Phong đặt ly rượu vang đỏ xuống bàn, chất lỏng màu đỏ sẫm sóng sánh như máu. Hắn đứng dậy, chậm rãi bước vòng qua bàn ăn, dừng lại ngay sau lưng cô. Diệp cứng người lại, hơi thở trở nên dồn dập. Cô cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ cơ thể hắn, cảm giác bóng tối của hắn đang bao trùm lấy mình.
Hắn cúi xuống, một bàn tay thô ráp đặt lên vai cô, ngón cái vuốt ve xương quai xanh một cách chậm rãi, đầy tính khiêu khích. "Chị đang sợ điều gì? Sợ tôi, hay sợ chính sự khao khát của mình?"
"Anh đừng nói nữa..." Diệp nhắm mắt lại, đầu hơi ngả về phía sau.
Phong cúi thấp hơn, môi hắn gần sát vào vành tai cô, hơi thở nồng mùi rượu vang khiến đầu óc Diệp trở nên mụ mẫm. "Chị có biết không, Diệp? Khi nhìn chị ngồi đây, trong ngôi nhà này, tôi luôn tự hỏi... Vũ đã làm gì để chị có thể tôn thờ anh ta đến mức ấy? Anh ta có bao giờ khiến chị run rẩy như thế này không?"
Bàn tay hắn không dừng lại ở vai, nó bắt đầu trượt dần xuống phía dưới, lướt qua bầu ngực phập phồng của cô qua lớp lụa mỏng. Diệp thở hắt ra, một cảm giác tê dại lan tỏa từ nơi hắn chạm vào, chạy dọc theo sống lưng rồi tụ lại nơi bụng dưới. Cô muốn đứng dậy chạy trốn, nhưng đôi chân lại mềm nhũn, trái tim cô đập loạn xạ như một con thú nhỏ bị dồn vào đường cùng.
Hắn xoay ghế của cô lại, ép cô phải nhìn thẳng vào gương mặt giống hệt Vũ nhưng mang biểu cảm của một kẻ săn mồi. Phong quỳ một chân xuống giữa hai chân cô, đôi bàn tay to lớn đặt lên đùi cô, từ từ vuốt ngược lên phía trên.
"Nhìn tôi đi, Diệp. Đừng trốn tránh nữa." Hắn gằn giọng, ánh mắt đen thẳm xoáy sâu vào đôi mắt đẫm nước của cô. "Anh ta đã chết rồi. Ký ức đó chỉ là một bóng ma lạnh lẽo. Còn tôi... tôi đang nóng hổi, tôi đang ở đây, ngay trong hơi thở của em."
Hắn tấn công đôi môi cô một lần nữa. Lần này không phải là sự cưỡng ép thô bạo, mà là một nụ hôn sâu, nồng nàn và đầy dẫn dụ. Vị rượu chát đắng đầu lưỡi hòa quyện với vị ngọt lịm của dục vọng. Diệp buông xuôi mọi sự kháng cự, đôi tay cô run rẩy đưa lên, luồn vào mái tóc cứng cáp của Phong, kéo hắn lại gần hơn.
Sự im lặng của phòng ăn giờ đây bị phá vỡ bởi tiếng thở dốc và tiếng vải lụa ma sát. Phong bế thốc Diệp lên, đặt cô ngay trên bàn ăn, giữa những ly tách và ánh nến đang nhảy múa điên cuồng. Những đĩa thức ăn bị gạt sang một bên, đổ vỡ, nhưng chẳng ai bận tâm.
Trong ánh sáng mờ ảo, Diệp nhìn thấy gương mặt hắn nhòe đi. Một khoảnh khắc, cô thấy Vũ; khoảnh khắc sau, lại là Phong. Sự lẫn lộn giữa thực và ảo, giữa quá khứ và hiện tại khiến khoái cảm trở nên mãnh liệt hơn bao giờ hết. Cô cảm thấy mình như đang chìm sâu vào một đầm lầy tội lỗi, nhưng đó là một cái chết ngọt ngào mà cô không muốn tỉnh lại.
"Nói đi..." Phong thì thầm giữa những nụ hôn cháy bỏng trên cổ cô. "Em cần ai? Cần hắn, hay cần tôi?"
Diệp không trả lời được, cô chỉ biết ôm chặt lấy hắn, tiếng rên rỉ vỡ vụn thoát ra từ bờ môi sưng mọng. Cô cần sự ấm áp này, cần sự hiện diện đầy sức mạnh này để xua đi cái lạnh lẽo của sự cô độc suốt ba năm qua, dù cái giá phải trả là sự tan nát của linh hồn.
Đêm đó, ánh nến vụt tắt, để lại phòng ăn trong bóng tối đặc quánh. Chỉ còn lại nhịp tim dồn dập của hai con người đang lao vào nhau như để trốn chạy khỏi những ám ảnh của quá khứ, trong một mối quan hệ cấm kỵ mà ranh giới giữa yêu và hận, giữa thực và giả đã hoàn toàn biến mất.