MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐánh Tráo Ký Ức - Quan Hệ Nhầm LẫnChương 5

Đánh Tráo Ký Ức - Quan Hệ Nhầm Lẫn

Chương 5

1,042 từ · ~6 phút đọc

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên cố gắng len lỏi qua màn sương mù dày đặc để chạm vào bậu cửa sổ, Lê Diệp tỉnh dậy trong một trạng thái bàng hoàng. Cảm giác đau nhức âm ỉ trên cơ thể nhắc nhở cô về những gì đã xảy ra trên bàn ăn đêm qua. Cô quay sang bên cạnh, nửa chiếc giường vẫn còn hơi ấm, nhưng Phong đã biến mất.

Diệp bước xuống lầu, định tìm một chút nước để làm dịu đi cổ họng khô khốc. Nhưng ngay khi vừa đặt chân đến phòng khách, cô đã phải khựng lại. Một sự kinh hoàng trào dâng trong lồng ngực.

"Anh đang làm cái gì vậy?" Diệp hét lên, giọng cô run rẩy.

Trong phòng khách, hai người đàn ông lạ mặt đang thu dọn những bức tượng gốm cổ mà Vũ yêu thích nhất. Chiếc ghế bành bằng gỗ mun nơi Vũ thường ngồi đọc sách mỗi buổi chiều đã bị đẩy vào góc tối, thay vào đó là một bộ sofa da màu nâu thuốc lá mang hơi hướng hiện đại, thô ráp và góc cạnh.

Phong đang đứng ở giữa phòng, tay cầm một điếu thuốc lá cháy dở. Hắn thản nhiên nhìn những người thợ khuân vác, gương mặt không chút biểu cảm. Nghe thấy tiếng Diệp, hắn quay lại, làn khói trắng phả ra từ đôi môi mỏng bạc tình.

"Dọn dẹp lại đống tàn tích này thôi," Phong trả lời, giọng điệu dửng dưng như thể đang nói về việc vứt bỏ một túi rác. "Tôi không thích sống trong một viện bảo tàng của người chết. Nơi này cần một chút hơi thở của sự sống, Diệp ạ."

"Anh không có quyền! Đó là những thứ Vũ đã dày công sưu tầm!" Diệp lao đến, định ngăn cản người thợ đang bê chiếc bình men lam, nhưng Phong đã nhanh chóng bước tới, nắm chặt lấy cánh tay cô.

Hắn kéo cô lại gần, ép cô phải nhìn vào đống đồ cũ đang bị vứt bỏ ngoài hành lang. "Nhìn cho kỹ đi. Những thứ này chỉ làm em thêm héo úa mà thôi. Vũ đã chết, và sự dịu dàng giả tạo của anh ta cũng chết theo rồi. Em định dùng cả đời mình để lau bụi cho những món đồ vô tri này sao?"

Hắn dùng tay còn lại nâng cằm cô lên, ép cô phải đối diện với ánh mắt sắc lạnh của mình. "Từ hôm nay, thói quen của ngôi nhà này sẽ thay đổi. Chúng ta sẽ uống cà phê thay vì trà, sẽ nghe nhạc jazz thay vì những bản sonata buồn tẻ, và em..." Hắn lướt ngón tay qua làn môi hơi sưng của cô, "Em sẽ không được phép mặc những bộ váy đen cũ kỹ này nữa."

Phong buông cô ra, ném một chiếc túi giấy đắt tiền lên bàn. Bên trong là một chiếc váy màu đỏ rượu chát, rực rỡ và đầy khiêu khích.

"Thay nó đi. Trưa nay chúng ta có khách."

Diệp nhìn chiếc váy như nhìn thấy một sự sỉ nhục. Màu đỏ đó như máu, như sự phản bội rực rỡ đang bóp nghẹt lấy cô. Cô cảm thấy Phong đang từng bước, từng bước một, đánh tráo không chỉ đồ đạc mà là cả linh hồn của ngôi nhà này, đánh tráo cả chính con người cô. Hắn muốn xóa sạch mọi dấu vết của Vũ, muốn biến cô thành một bản thể mới thuộc về riêng hắn.

Cả buổi sáng hôm đó, Diệp như một con búp bê bị hư hỏng, lặng lẽ quan sát Phong thay đổi mọi thứ. Hắn tự tay tháo bỏ bức rèm lụa trắng nhẹ nhàng mà cô và Vũ đã chọn, thay vào đó là loại rèm nhung dày nặng màu xám xịt, ngăn cách hoàn toàn căn nhà với thế giới bên ngoài. Hắn thay đổi cả mùi hương trong phòng khách, dùng loại tinh dầu gỗ đàn hương nồng đậm để át đi mùi trầm hương quen thuộc.

Mỗi khi Phong đi ngang qua, hắn đều cố tình chạm vào cô. Khi thì là một cái vỗ nhẹ vào hông, khi thì là hơi thở phả sát vào gáy khi hắn với tay lấy một món đồ. Những đụng chạm đó không còn là vô tình, chúng là những lời khẳng định chủ quyền đầy ngạo mạn.

Đến giờ trưa, Diệp vẫn đứng trân trân giữa phòng khách mới lạ lẫm. Phong bước đến sau lưng cô, đôi bàn tay to lớn luồn vào trong vạt áo mỏng manh của cô, chạm vào làn da mịn màng ở vùng bụng.

"Vẫn chưa thay đồ sao?" Hắn thầm thì, nụ hôn nồng mùi thuốc lá đặt lên hõm vai cô. "Hay là em muốn tôi tự tay thay cho em?"

Diệp rùng mình, một sự sợ hãi lẫn lộn với một cảm giác kích thích không tên trào dâng. Cô biết, nếu cô không phục tùng, hắn sẽ thực sự làm điều đó. Sự chiếm hữu của Phong mang tính cưỡng chế, nó không cho cô con đường lui.

"Tôi sẽ thay..." Diệp nói trong tiếng nấc nghẹn.

"Ngoan lắm." Phong khẽ cười, một nụ cười thỏa mãn của kẻ vừa thuần hóa được một con thú nhỏ. Hắn xoay người cô lại, đặt một nụ hôn sâu lên trán cô, nhưng ánh mắt hắn lại lạnh lùng quan sát phản ứng của cô.

Hắn đang tận hưởng cảm giác đánh tráo từng thói quen nhỏ nhất của cô, để rồi một ngày nào đó, khi Diệp nhìn vào gương, cô sẽ không còn thấy người vợ thủy chung của Trần Vũ nữa, mà chỉ thấy một người đàn bà đang rực cháy trong dục vọng của Trần Phong.

Khi Diệp bước lên lầu, cô ngoái nhìn lại phòng khách một lần cuối. Mọi thứ đã không còn như cũ. Bóng dáng dịu dàng của Vũ dường như đã bị những mảng màu tối tăm và mùi vị nồng nặc của Phong xua đuổi vào những góc khuất tăm tối nhất của ngôi nhà. Sự cấm kỵ nay không còn nằm ở những nụ hôn vụng trộm, mà nó đã trở thành một cuộc xâm lăng toàn diện vào lối sống và tâm hồn cô.