Đêm hôm đó, một cơn bão muộn bất ngờ đổ bộ vào thị trấn sương mù. Tiếng sấm rền vang xa xăm từ phía thung lũng, rồi đột ngột nổ tung ngay trên đỉnh đầu, làm rung chuyển cả những khung cửa kính vừa được Phong thay mới.
Trong căn phòng ngủ vốn tĩnh lặng, Lê Diệp đang chìm sâu vào một cơn ác mộng đen tối.
Trong giấc mơ, cô thấy mình đang đứng giữa một cánh đồng lau trắng xóa, mênh mông không lối thoát. Phía xa, Trần Vũ đang đứng đó, vẫn trong chiếc áo sơ mi trắng tinh khôi như ngày anh đi. Diệp khóc nghẹn, cô chạy đến, muốn chạm vào vạt áo anh, muốn nói lời xin lỗi vì những nhục dục sai trái mà mình đã sa chân vào. Nhưng mỗi khi cô tiến lại gần, Vũ lại lùi xa hơn. Gương mặt anh không còn nụ cười dịu dàng, mà thay vào đó là một sự trống rỗng đến rợn người.
Bất chợt, Vũ biến đổi. Làn da anh nứt nẻ, chảy ra những dòng nhựa đen như sơn dầu, rồi gương mặt ấy vặn vẹo, trở thành gương mặt của Phong với nụ cười ngạo mạn.
"Vũ! Đừng bỏ em!"
Diệp bật dậy, tiếng hét nghẹn lại nơi cổ họng. Mồ hôi vã ra ướt đẫm tấm áo ngủ bằng lụa mỏng, dán chặt vào khuôn ngực đang phập phồng vì hoảng sợ. Căn phòng tối đen như mực, chỉ có những tia chớp thỉnh thoảng rạch ngang bầu trời, chiếu rọi những mảng sáng trắng dã, méo mó.
"Chỉ là mơ thôi."
Một giọng nói trầm thấp vang lên ngay bên cạnh. Diệp giật mình định lùi lại, nhưng một vòng tay rắn chắc đã vươn tới, kéo cô vào một lồng ngực nóng hổi. Phong đã ở đó từ lúc nào, hơi ấm từ cơ thể hắn như một thực thể sống động, đối lập hoàn toàn với cái lạnh lẽo của bóng ma trong giấc mơ.
"Đừng chạm vào tôi... đừng..." Diệp lẩm bẩm, tay cô đấm yếu ớt vào vai hắn, nhưng nước mắt lại không ngừng rơi. Sự lẫn lộn giữa cơn mơ và thực tại khiến cô kiệt sức.
Phong không buông ra, trái lại, hắn siết chặt cô hơn. Hắn vùi mặt vào hõm cổ cô, hít hà mùi hương của sự sợ hãi lẫn mùi hoa nhài thoang thoảng từ làn da cô. Bàn tay to lớn của hắn vuốt dọc theo sống lưng cô, một động tác vỗ về vừa mang tính an ủi, vừa mang tính chiếm hữu cực đoan.
"Anh ấy về tìm em sao?" Phong thì thầm, giọng nói mang theo chút nhạo báng nhưng lại ẩn chứa một sự ghen tuông ngầm kín. "Anh ta trách em đã để tôi chạm vào người? Trách em đã rên rỉ dưới thân tôi sao?"
"Anh im đi... Anh là đồ ác quỷ!" Diệp nức nở, nhưng đầu cô lại vô thức dựa vào vai hắn.
Cái cảm giác được bao bọc này thật đáng sợ. Nó không nhẹ nhàng như mây khói giống Vũ, mà nó vững chãi như một vách đá. Giữa cơn bão lòng và cơn bão ngoài trời, sự hiện diện của Phong là thứ duy nhất cô có thể bám víu, dù cô biết vách đá đó sẵn sàng nghiền nát mình.
Phong xoay người Diệp lại, ép cô nằm xuống dưới thân mình. Trong bóng tối, đôi mắt hắn sáng quắc như mắt sói. Hắn dùng môi thong thả nhấm nháp những giọt nước mắt trên gò má cô, rồi di chuyển xuống vành tai, cắn nhẹ.
"Ngủ đi, Diệp. Trong ngôi nhà này, chỉ có tôi mới bảo vệ được em khỏi những cơn ác mộng đó. Anh ta là quá khứ, còn tôi là hơi ấm mà em đang cần."
Hắn bắt đầu hôn cô, một nụ hôn chậm rãi, sâu sắc, không mang theo sự hung bạo thường ngày mà lại chứa đựng một sự dịu dàng đầy giả dối. Diệp cảm thấy lý trí mình dần tan chảy. Sự xoa dịu này quá đỗi ngọt ngào, nó đánh lừa các giác quan của cô, khiến cô lầm tưởng rằng mình đang được yêu thương.
Dưới lớp chăn mỏng, những đụng chạm trở nên nóng bỏng và dạn dĩ hơn. Phong luồn tay vào dưới áo ngủ của cô, ve vuốt làn da mịn màng, khơi dậy những rung động bản năng mà Diệp không thể chối từ. Mỗi nơi hắn đi qua đều để lại một vệt lửa, thiêu rụi sự tự trọng và nỗi đau buồn trong cô.
Trong bóng tối che đậy, Diệp nhắm mắt lại. Cô không còn gọi tên Vũ nữa. Cô để mặc bản thân mình chìm đắm vào vòng tay sưởi ấm không tên này, để mặc Phong đánh tráo đi nỗi sợ hãi bằng một loại khoái cảm tê dại.
Cơn bão ngoài kia vẫn thét gào, nhưng bên trong căn phòng, chỉ còn lại tiếng hơi thở dồn dập và tiếng nhịp tim đập loạn xạ của hai con người đang ràng buộc lấy nhau bằng một sợi dây xích tội lỗi. Đêm nay, Phong đã chiến thắng thêm một bước nữa trong việc chiếm đoạt linh hồn của người phụ nữ này. Hắn không chỉ đánh tráo không gian, mà còn bắt đầu đánh tráo cả những nỗi đau sâu kín nhất của cô thành dục vọng của chính hắn.
Khi Diệp chìm vào giấc ngủ một lần nữa, cô không còn thấy cánh đồng lau trắng. Cô thấy mình đang rơi vào một vực thẳm sâu hun hút, và người đang cùng rơi với cô, ôm chặt lấy cô, chính là Trần Phong.