MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐánh Tráo Ký Ức - Quan Hệ Nhầm LẫnChương 7

Đánh Tráo Ký Ức - Quan Hệ Nhầm Lẫn

Chương 7

1,016 từ · ~6 phút đọc

Sáng hôm sau, cơn bão đã tan nhưng bầu trời vẫn trĩu nặng những đám mây màu chì. Căn phòng ngủ sặc sụa mùi gỗ đàn hương nồng gắt, thứ mùi hương mà Phong đã dùng để tẩy sạch dấu vết của người cũ. Diệp tỉnh dậy khi Phong đã vào phòng tắm. Tiếng nước xối xả vang lên đều đặn, nghe khô khốc và lạnh lẽo.

Diệp ngồi dậy, chiếc áo ngủ bằng lụa tuột xuống khỏi vai, lộ ra những vết bầm đỏ thẫm trên làn da trắng ngần – những "dấu ấn" mà Phong đã để lại đêm qua như một cách khẳng định chủ quyền. Cô nhìn vào gương, thấy một người đàn bà lạ lẫm với ánh mắt mỏi mệt và đôi môi sưng mọng. Cô không còn nhận ra chính mình.

Đúng lúc đó, tiếng nước ngừng hẳn. Cửa phòng tắm mở ra, Phong bước ra ngoài với độc một chiếc khăn tắm quấn hờ ngang hông. Những giọt nước lướt trên lồng ngực săn chắc, rồi chảy dọc theo những múi cơ bụng rắn rỏi. Diệp định quay đi để tránh cái nhìn thiêu đốt của hắn, nhưng ánh mắt cô chợt khựng lại, dán chặt vào phía sau vai trái của hắn.

Ở đó, ngay dưới xương bả vai, có một vết sẹo lớn, sần sùi và méo mó hệt như một vết bỏng lâu ngày.

Vũ không có vết sẹo đó.

Vũ có một làn da hoàn hảo, mịn màng như một pho tượng tạc từ thạch cao. Diệp đã từng vuốt ve tấm lưng của Vũ hàng nghìn lần trong bóng tối, cô thuộc lòng từng lỗ chân lông, từng nốt ruồi nhỏ trên cơ thể anh. Vết sẹo kia giống như một vết rách tàn nhẫn trên bức tranh sao chép hoàn hảo mang tên Trần Phong.

"Nhìn đủ chưa?"

Phong lên tiếng, giọng hắn vang lên lạnh lùng làm Diệp giật mình. Hắn không hề che đậy, trái lại còn tiến sát về phía giường, xoay hẳn lưng lại để cô nhìn cho rõ.

"Vết sẹo này..." Diệp thầm thì, ngón tay cô vô thức vươn ra, định chạm vào vùng da sần sùi ấy nhưng rồi khựng lại giữa không trung. "Vũ không có nó. Tại sao anh lại có?"

Phong quay lại, một nụ cười nửa miệng đầy cay đắng hiện lên. Hắn nắm lấy bàn tay đang run rẩy của cô, ép những đầu ngón tay mềm mại của Diệp phải áp chặt vào vết sẹo thô ráp ấy. Cảm giác nóng hổi và gai góc từ da thịt hắn truyền sang khiến Diệp rùng mình.

"Vì tôi là kẻ đứng trong bóng tối, còn anh ta là người đứng dưới ánh sáng," Phong gằn giọng, ánh mắt hắn loé lên một tia phẫn nộ cổ xưa. "Mười lăm năm trước, trong vụ cháy ở xưởng gỗ cũ của gia đình, Vũ được cha cứu ra trước. Còn tôi... tôi bị kẹt lại dưới đống đổ nát chỉ vì cha nghĩ rằng mình đã bế đủ cả hai đứa con. Vết sẹo này là món quà mà 'sự thiên vị' của gia tộc họ Trần để lại cho tôi."

Diệp bàng hoàng. Vũ chưa bao giờ kể cho cô nghe chuyện này. Trong ký ức của Vũ, Phong là một đứa em ngỗ ngược tự ý bỏ nhà ra đi, là một nỗi xấu hổ của gia đình. Cô không ngờ đằng sau gương mặt giống hệt nhau ấy lại là hai số phận bị đánh tráo bởi một sự nhầm lẫn tàn khốc.

Sự kiêu ngạo thường ngày của Phong dường như nứt ra một kẽ hở. Hắn cúi xuống, ép Diệp ngã xuống nệm, đôi bàn tay to lớn siết chặt lấy cổ tay cô.

"Em thấy sao? Thấy ghê tởm vì bản sao này không hoàn hảo? Hay thấy hối hận vì đã để một kẻ mang đầy sẹo lướt trên người mình?"

"Phong... tôi không..."

"Đừng gọi tên tôi bằng cái giọng thương hại đó!" Phong gầm lên, hắn vùi đầu vào hõm vai cô, hơi thở dồn dập và nóng rực. "Chị dâu à, chị có biết tại sao tôi lại muốn chiếm đoạt mọi thứ của anh ta không? Không phải vì tiền, mà vì tôi muốn thấy người phụ nữ thánh thiện nhất của anh ta phải quỳ dưới chân tôi, phải rên rỉ vì tôi, phải quên đi cái làn da không tì vết kia để mà bám víu lấy vết sẹo này."

Hắn tấn công cô bằng một sự hung hãn mới, như thể muốn dùng dục vọng để khỏa lấp đi nỗi đau đớn từ quá khứ vừa bị khơi gợi. Hắn hôn cô một cách điên cuồng, bàn tay thô ráp luồn vào dưới lớp lụa, miết mạnh vào những vùng da nhạy cảm nhất.

Lần này, Diệp không nhắm mắt. Cô nhìn đăm đăm vào gương mặt đang vặn vẹo vì khao khát và thù hận của hắn. Cô nhận ra một sự thật đau lòng: Phong không chỉ là kẻ đánh tráo ký ức, hắn còn là một kẻ tâm thần bị tổn thương đang cố gắng tìm kiếm sự tồn tại của chính mình thông qua việc hủy hoại cô.

Và đáng sợ thay, trái tim Diệp lại rung lên một nhịp đau xót. Cô nhận thấy mình bắt đầu bị thu hút bởi góc khuất tăm tối này. Sự hoàn hảo của Vũ là một giấc mơ đẹp, nhưng sự vụn vỡ của Phong lại là một thực tại rực cháy.

Khi Phong đạt đến đỉnh điểm của sự chiếm hữu, hắn gục đầu vào ngực cô, tiếng thở dốc nặng nề vang lên giữa căn phòng tĩnh mịch. Trong khoảnh khắc ấy, Diệp thấy hắn nhỏ bé và cô độc đến lạ lùng. Cô đưa tay lên, chầm chậm vuốt ve vết sẹo trên lưng hắn, một hành động không còn là bản năng sinh lý, mà là sự bắt đầu của một loại liên kết cấm kỵ và nguy hiểm hơn gấp bội.

Hắn không phải là Vũ. Và cô, hóa ra lại đang dần yêu chính cái sự sai lệch tàn nhẫn đó.