Thẩm Yên nắm chặt phong bì dày cộm trong tay, lớp giấy vân bóng mịn màng như trêu ngươi sự run rẩy bên trong cô. Đó là thư mời từ Lăng Hạo – vị đạo diễn được mệnh danh là “Quỷ Vương” của điện ảnh, người không bao giờ chọn diễn viên vì danh tiếng, chỉ vì khả năng diễn xuất. Anh ta đang tìm kiếm nữ chính cho siêu phẩm lịch sử mới, vai diễn mà tất cả các minh tinh hạng A đều tranh giành.
Nhưng thư mời không đến từ công ty quản lý, mà được gửi trực tiếp đến căn hộ cũ kỹ của cô, với một ghi chú tay ngắn gọn: “Đừng mang theo bất cứ thứ gì ngoài bản thân cô. – L.H.”
Mười giờ tối. Thẩm Yên đứng trước cánh cửa kim loại lạnh lẽo, không hề có biển hiệu, nằm khuất sau một phòng trà cũ kỹ ở ngoại ô thành phố. Cô đã quen với những phòng thử vai náo nhiệt và chật chội. Sự tĩnh lặng, cô độc và sang trọng bí ẩn này lại khiến cô cảm thấy bất an hơn.
Cửa mở.
Người đón cô không phải là trợ lý hay nhà sản xuất, mà là một người đàn ông trung niên mặc vest đen, nghiêm nghị như vệ sĩ. Không một lời chào, anh ta dẫn cô qua một hành lang lát đá cẩm thạch tối mờ, rồi dừng lại trước một căn phòng rộng lớn, không có cửa sổ.
Ánh sáng duy nhất đến từ một chiếc đèn spotlight công suất lớn, rọi thẳng vào một chiếc ghế bành da đặt giữa phòng. Lăng Hạo ngồi đó.
Anh ta không nhìn cô. Anh ta đang nghiêng đầu, đôi mắt sắc lạnh chăm chú vào màn hình laptop đang phát lại một đoạn phim cũ. Chiếc cằm góc cạnh và sống mũi cao gồ lên dưới ánh sáng, tạo ra một bóng đổ dài, khiến anh ta trông như một vị thần điện ảnh đang phán xét.
“Thẩm Yên,” Giọng anh ta trầm, vang vọng trong không gian trống trải, không mang theo một chút ấm áp nào. “Tôi đã xem cô diễn trong ba năm qua. Cô là một diễn viên phụ giỏi, thậm chí là xuất sắc.”
Thẩm Yên cảm thấy một sự tự mãn thoáng qua, nhưng nó nhanh chóng bị dập tắt bởi câu nói tiếp theo của anh.
“Nhưng cô không có linh hồn. Cô diễn xuất bằng kỹ thuật, không phải bằng xương máu.”
Tim cô thắt lại. “Thưa đạo diễn, tôi đã làm tất cả những gì có thể…”
Lăng Hạo ngắt lời cô bằng một cử chỉ tay lạnh lùng. Anh ta đứng dậy. Chiều cao của anh ta, kết hợp với bộ vest đen được cắt may hoàn hảo, tạo ra một áp lực vô hình. Anh ta chậm rãi bước đến gần cô, mỗi bước chân đều là một nhịp đập mạnh mẽ trong lồng ngực cô.
“Vai diễn này đòi hỏi sự hủy hoại. Nhân vật đó phải chấp nhận đánh đổi tất cả để sống sót và đạt được quyền lực.” Anh ta dừng lại, hơi thở ấm nóng phả vào thái dương cô. “Tôi không cần cô diễn. Tôi cần cô trở thành cô ta.”
Anh ta đưa tay lên, không phải để chạm vào cô, mà để nhẹ nhàng gỡ một sợi tóc rơi trên vai cô. Ngón tay anh ta chỉ lướt qua da thịt cô một phần nghìn giây, nhưng sự tiếp xúc đó đủ để khiến Thẩm Yên đứng thẳng người như bị điện giật.
“Cô có sẵn sàng đánh đổi không, Thẩm Yên?” Anh ta hạ giọng xuống, biến câu hỏi thành lời thì thầm của quỷ dữ. “Hay cô chỉ muốn diễn trọn vai một cô gái bé nhỏ, mãi mãi đứng sau ánh đèn?”
Thẩm Yên ngước nhìn vào đôi mắt sâu thẳm, lạnh lùng nhưng đầy lửa của anh. Sự nghiệp, danh tiếng, tương lai – tất cả đều nằm trong ánh mắt đó. Và cô biết, cánh cửa phòng thử vai này không chỉ dẫn đến vai diễn, mà còn dẫn đến một giao ước cấm kỵ mà cô không thể rút lui.
“Tôi… tôi chấp nhận,” Cô gần như không thể thốt nên lời.
Lăng Hạo mỉm cười, một nụ cười không chạm đến mắt, chỉ mang tính xác nhận quyền sở hữu. Anh ta đưa tay ra, đặt lòng bàn tay nóng bỏng lên má cô. Sự tiếp xúc mạnh bạo hơn lần trước.
“Tốt. Vậy hãy bắt đầu bài học đầu tiên,” Lăng Hạo nói, giọng nói tràn đầy sự kiểm soát. “Bài học về sự dâng hiến tuyệt đối.”
Anh ta nghiêng đầu, ánh mắt di chuyển chậm rãi từ đôi mắt ngập nước của cô, xuống đôi môi đang run rẩy. Thẩm Yên cảm thấy cơ thể mình nóng ran, không phải vì sợ hãi, mà vì một khao khát mới mẻ, điên rồ, và tội lỗi đang trỗi dậy. Cô biết mình vừa ký vào một hợp đồng bằng linh hồn.
Phòng thử vai đã trở thành phòng giam của chính cô.